Bà tôi đồng hành cùng cháu thi đại học

Chia sẻ

Lại một mùa thi đại học nữa sắp tới, nghĩ lại ngày này năm ngoái, chủ đề được quan tâm nhất trong gia đình tôi chính là việc tôi sẽ thi đại học.

Bố tôi luôn nhắc: “Thi đại học quan trọng lắm, con nhớ học hành cho tử tế”. Rồi bố hỏi: “Năm nay con định thi khối nào?”. Tôi trả lời cho bố nghe đấy nhưng bố sẽ quên ngay. Bố tôi không có khả năng nhớ được các khối khi, môn thi, trường thi. Bố bảo, việc thi đại học là của tôi, đỗ vào trường mong muốn thì tôi hưởng, mà không thì chịu. Cần học môn gì, mua tài liệu gì bố sẽ cho tiền.

Còn mẹ tôi thì chăm tôi về mặt sức khỏe. Một tuần 2 lần, mẹ hầm súp gà cho tôi ăn tẩm bổ. Rồi mẹ nhắc tôi đi ngủ đúng giờ, đưa đón tôi đi học chính, học thêm.

Ảnh minh họaẢnh minh họa

Sẽ có người không tin, người mà sát sao nhất với tôi trong việc thi cử lại là bà nội đã 87 tuổi của tôi. Khi tôi nói là muốn học ngành Tâm lý học, bố tôi lúc đầu phản đối, bảo học nghề này ra trường làm gì có việc làm. Trên đời này có mấy người thất tình, chán đời để tôi tư vấn tâm lý đâu, mà có thì chắc gì họ cũng đã đồng ý bỏ tiền ra thuê tôi. Bà tôi nghe được, hôm sau, trong bữa cơm, bà bảo với bố: “Bà tìm hiểu rồi, nghề tâm lý là một nghề hot, rất có tương lai. Các chuyên gia phân tích trên mạng internet là xã hội càng phát triển, con người càng phải làm việc căng thẳng thì sẽ càng có nhu cầu cần được quan tâm đến tâm lý.

Sức khỏe tâm thần cũng quan trọng không kém sức khỏe thể chất đâu. Vì vậy, cháu chọn học tâm lý cũng là đúng hướng đấy”. Sau đó, bà nói với tôi hiện nay có trường là đại học Sư phạm và trường đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn đang đào tạo ngành liên quan đến tâm lý. Vì vậy, nếu muốn thi ngành tâm lý, tôi nên thi vào hai trường này.

Cả nhà tôi há hốc mồm nghe bà giảng giải. Không phải là tôi không biết gì về ngành tâm lý mà tôi ngạc nhiên vì sự hiểu biết của bà. Dù đã cao tuổi, bà tôi vẫn thường vào đọc báo trên internet. Tôi chỉ nghĩ bà đọc cho vui vậy thôi, ai ngờ, bà còn biết tra cứu, giúp cháu tìm hiểu về ngành học.

Ảnh minh họaẢnh minh họa

Thế rồi, không chỉ dừng ở đó, thi thoảng, tôi lại thấy bà hỏi tôi là đã nộp hồ sơ thi đại học chưa. Bà bảo tôi là bây giờ có nhiều cách tuyển sinh lắm, tôi nhớ phải tìm hiểu kỹ kẻo mất cơ hội cho bản thân. Bà không hiểu hết về mấy phương thức xét tuyển kết hợp, nhưng cách bà nói thì tôi biết là bà cũng đã tìm thông tin các trường để nghiên cứu thông báo tuyển sinh của họ. Rồi bà còn nhắn tôi: Ngày này, giờ này, các thầy ở trường này sẽ lên internet để trao đổi về bí quyết chọn trường, chọn nghề đó cháu. Cháu chú ý lắng nghe. Thông tin bà cung cấp không mới mẻ với tôi, nhưng tôi vẫn trân trọng cảm ơn bà. Từ lúc nào, việc tôi thi đại học cũng trở thành việc của bà.

Cũng vì vậy mà nhiều khi cơn lười nổi lên, tôi lại nghĩ đến bà mà cố gắng ngồi vào bàn học. Tôi sợ mình thi trượt sẽ phụ công sức của bà. Khi tôi đỗ vào ngành Tâm lý học, bà tôi đã rất vui. Bà bảo được thấy tôi trưởng thành, bà có chết cũng mãn nguyện rồi.

NGUYỄN THỊ HƯƠNG

Tin cùng chuyên mục

Đóng góp cho bình đẳng và tiến bộ của phụ nữ dù ở bất kỳ lứa tuổi nào

Đóng góp cho bình đẳng và tiến bộ của phụ nữ dù ở bất kỳ lứa tuổi nào

(PNTĐ) - Chúng ta rất dễ bắt gặp những định kiến về giới tính xung quanh chúng ta. Ngay cả trong sách giáo khoa, những hình ảnh về nghề nghiệp của những người phụ nữ thường được gán với những việc được gọi là thiên chức của phụ nữ như nội trợ, chăm nom cho trẻ em, giáo viên...
Hành trình đi tìm hạnh phúc

Hành trình đi tìm hạnh phúc

(PNTĐ) - Con đường phải đi của những cặp vợ chồng hiếm muộn chưa bao giờ là bằng phẳng. Nhưng hạnh phúc không phải mãi mãi không mỉm cười nếu như họ được yêu thương, cảm thông, sẻ chia thay vì gièm pha, kỳ thị.
Khi hôn nhân không “chính chủ”

Khi hôn nhân không “chính chủ”

(PNTĐ) -Một lần, cả khu phố tôi đang nghỉ trưa thì bị đánh thức bởi tiếng huyên náo. Khi mọi người chạy ra thì thấy một chị gái mặt đỏ gay, miệng gào thảm thiết, tay đang kéo ông tổ trưởng dân phố lôi đi. Mọi người vây xung quanh vừa nói chen vào vừa hò hét, cười cợt hoặc rút điện thoại ra chụp ảnh…
Tan vỡ gia đình vì thói kể công của vợ

Tan vỡ gia đình vì thói kể công của vợ

(PNTĐ) -Mặt Nam tái đi khi Hương nói oang oang với bạn bè và đồng nghiệp cấp dưới của anh: "Trong nhà này chị là đàn ông thì đúng hơn. Sao số chị lại khổ thế không biết, mấy đứa bạn chị thì được chồng lo hết nên rảnh rang đi spa, mua sắm, du lịch đằng này chồng suốt ngày chúi mũi vào báo cáo, đề tài, việc gì cũng đến tay vợ…”.