Bình yên

Việt Phương
Chia sẻ

(PNTĐ) -

Ngỡ ôm chèo theo sông

Lại ngược lên với suối

Bắt đầu là bóng núi

Vô cùng như mắt em

 

Gió níu gió lặng im

Thế là trời để ngỏ

Cho ta đến với mình

Trong thầm thì tiếng cỏ

 

Anh muốn bế cả chiều

Hôn lên ngày gặp mặt

Tình đầy trăng vẫn khuyết

Em xanh ngày đang xanh

 

Những chùm quả bình yên

Rời xuống triền núi vắng

Trời muốn nói câu gì

Ngó ta

Rồi im lặng!...

                       Hữu Thỉnh

Bình yên - ảnh 1
Ảnh minh họa

LỜI BÌNH

Nhà thơ Hữu Thỉnh là một thi sĩ rất đặc biệt. Thường thì, người ta sẽ làm thơ tình khi còn trẻ và chiêm nghiệm cuộc đời bằng thơ lúc tuổi già. Thế nhưng, với tác giả của “Năm anh em trên một chiếc xe tăng” thì ngược lại, có lẽ với ông tình yêu là một dạng thức sống đặc biệt và thơ tình yêu chính là một chiêm nghiệm sâu sắc nhất. Bởi thế, những Thơ viết ở biển, Chiều sông Thương được người đọc yêu mến. Và lúc này, chúng ta cùng đọc một Bình yên mới mẻ.

Ngỡ ôm chèo theo sông

Lại ngược lên với suối

Bắt đầu là bóng núi

Vô cùng như mắt em

Bình yên được mở đầu bằng những bất ngờ. Cứ ngỡ thế này, lại hóa thế kia, tưởng đã xuôi mái chèo hóa ra lại tìm đến ngọn nguồn, từ “bóng núi”, tìm thấy “mắt em”… sự liên tưởng có phần trừu tượng, giãn cách nhưng đọng lại là điểm nhìn của tình yêu (mắt em). Có “bắt đầu” nhưng lại không có kết thúc mà mở ra bất tận bởi “vô cùng”, đó là điều khá thú vị. Ở khổ thơ tiếp theo, xu hướng vận động rõ nét hơn:

Gió níu gió lặng im

Thế là trời để ngỏ

Cho ta đến với mình

Trong thầm thì tiếng cỏ

Thơ Hữu Thỉnh là một sự cách tân các thi liệu, cấu trúc lại những dạng thức ca dao. “Gió” và “trời” ở đây vừa như những biểu tượng ví von, vừa ước lệ, kiểu như: “Có đám mây mùa hạ/ Vắt nửa mình sang thu” (Sang thu). Chính nhờ sự mới mẻ đó mà cách viết mộc mạc của ông vẫn đầy sức hút. Khi tất cả đã rất rõ ràng, như sắp đặt, dàn dựng trước thì câu thơ thứ tư buông hờ hững, lãng đãng, mơ hồ, nhưng đổi lại là cảm giác vu vơ, hồn nhiên: “Trong thầm thì tiếng cỏ”. Nhưng có lẽ như thế là chưa đủ, vẫn có những éo le:

Anh muốn bế cả chiều

Hôn lên ngày gặp mặt

Tình đầy trăng vẫn khuyết

Em xanh ngày đang xanh

Cả khổ thơ đầy ắp sự hồ hởi, nồng nàn nhưng chỉ một câu thơ lạnh lùng khiến người đọc phải suy tư. “Tình đầy trăng vẫn khuyết” ấy là sự thiếu vắng, chưa trọn vẹn hay là non nớt, hồn nhiên. Chỉ biết rằng nhân vật “em” vẫn đang sống trong những tháng năm tươi đẹp của mình. Mùa “xanh”ấy là mùa xuân, tuổi trẻ, là khi không thuộc về ai. Nhưng thôi, hãy xem bài thơ thú vị này kết lại như thế nào:

Những chùm quả bình yên

Rời xuống triền núi vắng

Trời muốn nói câu gì

Ngó ta

Rồi im lặng!...

Một ông trời được nhân hóa mới thú vị làm sao. Ông biết hết mà không nói, có phải vì muốn mọi sự trên đời cứ “tự nhiên nhi nhiên” như thế hay chẳng biết nói gì? Có những người tự cho mình bình yên, tĩnh tại nhưng thực sự trong tâm hồn vẫn đầy ắp khát vọng, vẫn đầy âu lo của tình yêu. Có thể Bình yên của nhà thơ Hữu Thỉnh cũng nằm trong số đó khi các câu thơ chỉ làm nhiệm vụ gợi “ý tại ngôn ngoại” mở ra một thế giới nghệ thuật rộng lớn ngoài văn bản.

Chỉ biết rằng, với những người đang yêu hay nông nổi, say mê, hãy “ném”mình vào cõi bình yên đầy khát khao như thế như nhân vật trữ tình trong bài thơ này để được yêu, được cảm nhận hạnh phúc trong cuộc đời này.          

Ý kiến bạn đọc

Tin cùng chuyên mục

Giữ hồn truyền thống trong nhịp sống hiện đại

Giữ hồn truyền thống trong nhịp sống hiện đại

(PNTĐ) - Với hơn một nghìn làng có nghề, Thủ đô đang đứng trước yêu cầu vừa bảo tồn giá trị truyền thống, vừa đổi mới phương thức sản xuất để phát triển bền vững. Những nỗ lực trong quy hoạch, xây dựng thương hiệu, bảo vệ môi trường và phát triển con người đang từng bước tạo sinh khí mới cho các làng nghề Hà Nội.
Phụ nữ kiến tạo sức sống mới cho làng nghề

Phụ nữ kiến tạo sức sống mới cho làng nghề

(PNTĐ) - Trong tiến trình phát triển các làng nghề truyền thống của Hà Nội, phụ nữ ngày càng khẳng định vai trò chủ động và sáng tạo. Không chỉ gìn giữ những giá trị nghề cha ông để lại, họ còn mạnh dạn đổi mới tư duy sản xuất, tham gia quản lý, kinh doanh, xây dựng thương hiệu và kết nối thị trường. Chính sự năng động, linh hoạt và bền bỉ của phụ nữ đang góp phần kiến tạo sức sống mới cho làng nghề Hà Nội trong bối cảnh hội nhập và phát triển bền vững.
Quyết định cuối cùng

Quyết định cuối cùng

(PNTĐ) - Mai mở mắt khi những tia nắng rực rỡ lọt qua khe cửa, chiếu vào mắt cô. Mai cứ nghĩ mình chỉ vừa mới ngủ thôi, vậy mà khi hé mắt nhìn lên đồng hồ, cô giật mình vì đã 8 giờ sáng. Lâu lắm rồi, Mai mới có một giấc ngủ dài và yên bình như vậy.
Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

(PNTĐ) - Đã hơn một tháng nay, mẹ con Bình phải căng lều bạt ăn ngủ ngay trước sân ngôi nhà ba tầng của bà Thuận. Dù có đêm mưa tầm tã, gió lạnh thấu buốt nhưng người mẹ già vẫn kiên quyết không mở cửa cho con gái ruột và đứa cháu ngoại lên 8 tuổi vào nhà. Về phía Bình vẫn chịu khổ bám trụ để ngăn cản mẹ bán ngôi nhà bà đang sở hữu.