Cây si cô đơn

Trần Thị Ngọc Hương
Chia sẻ

(PNTĐ) -

Ở nhà, ông tôi có biệt danh là “cây si”, bởi ông luôn tự nhận ông là “cây si” của bà. Hồi trẻ, ông phải “chai mặt” trồng cây si trước cửa nhà bà tôi suốt mấy năm bà mới đồng ý cưới ông làm chồng.

Cho đến sau này, khi đã có với nhau 4 mặt con, rồi 4 con lấy chồng, sinh thêm 8 cháu nội ngoại, ông tôi vẫn cứ làm “cây si” của bà. Mỗi lần bà cần đi đâu, ông không khiến con cháu mà đích thân chở bà đi, rồi “trồng cây si” trên hè cả tiếng để đợi đón bà về. Trong bữa cơm tối, nếu bà chưa ra thì ông cũng không vào mâm. Có dạo, không biết ông bà có chuyện gì mà bà giận ông. Thế là ông cũng nhịn ăn, ngồi “trồng cây si” trước cửa phòng cho đến khi bà chịu làm lành mới thôi.

Hơn 1 năm trước, bà tôi không may phát hiện bị K phổi. Đó là một cú sốc gần như khiến cả nhà tôi hoảng loạn, đặc biệt là ông. Cả ngày, ông cứ bần thần, ngồi lì bên giường của bà. Trông ông giống như một “cây si héo”, ủ rũ. 

Cây si cô đơn - ảnh 1
Ảnh minh họa

Dù được cả nhà tôi tích cực tìm thầy, thuốc cứu chữa, nhưng vẫn đến ngày bà tôi ra đi mãi mãi. Điều an ủi duy nhất là bà không bị đau đớn và vẫn tỉnh táo cho tới phút cuối cùng. Đợi cho tới khi ông tôi đưa tay đan vào tay bà, 10 ngón tay của ông như những rễ cây si quấn quýt không muốn rời, bà tôi mới nấc lên một tiếng rồi tắt thở. 

Vì đã được chuẩn bị tinh thần sẵn, chúng tôi bảo nhau hãy cố gắng phải vượt qua. Chỉ có ông tôi là gần như vẫn không thể thích nghi được với những ngày tháng không còn bà bên cạnh. Hàng ngày, ông tôi tự đi xuống tầng 1, nơi có ban thờ bà ở đó, ngồi lặng lẽ nhìn vào di ảnh bà. Rồi bất chợt, ông khóc nấc lên, mếu máo nói ngày trước, ông cũng ngồi đợi bà trước cửa nhà như thế này thì cũng đến lúc bà ra. Nhưng, bây giờ, sao ông ngồi mãi, ngồi mãi mà không thấy bà đâu cả. Ông trách bà đã thất hứa, không ở với ông cho tới cuối đời.

Bố tôi sợ ông ngồi lâu sẽ ốm, nên giục ông lên phòng nằm nghỉ. Nhưng, ông cũng chỉ lánh về phòng một chút, rồi lại dò dẫm ra với bà. Từ xa, dáng ông nhỏ bé, xiêu vẹo trông vừa thương, vừa tội. Bà tôi đi rồi, ông tôi vĩnh viễn trở thành cây si cô đơn. 

Ý kiến bạn đọc

Tin cùng chuyên mục

Giữ hồn truyền thống trong nhịp sống hiện đại

Giữ hồn truyền thống trong nhịp sống hiện đại

(PNTĐ) - Với hơn một nghìn làng có nghề, Thủ đô đang đứng trước yêu cầu vừa bảo tồn giá trị truyền thống, vừa đổi mới phương thức sản xuất để phát triển bền vững. Những nỗ lực trong quy hoạch, xây dựng thương hiệu, bảo vệ môi trường và phát triển con người đang từng bước tạo sinh khí mới cho các làng nghề Hà Nội.
Phụ nữ kiến tạo sức sống mới cho làng nghề

Phụ nữ kiến tạo sức sống mới cho làng nghề

(PNTĐ) - Trong tiến trình phát triển các làng nghề truyền thống của Hà Nội, phụ nữ ngày càng khẳng định vai trò chủ động và sáng tạo. Không chỉ gìn giữ những giá trị nghề cha ông để lại, họ còn mạnh dạn đổi mới tư duy sản xuất, tham gia quản lý, kinh doanh, xây dựng thương hiệu và kết nối thị trường. Chính sự năng động, linh hoạt và bền bỉ của phụ nữ đang góp phần kiến tạo sức sống mới cho làng nghề Hà Nội trong bối cảnh hội nhập và phát triển bền vững.
Quyết định cuối cùng

Quyết định cuối cùng

(PNTĐ) - Mai mở mắt khi những tia nắng rực rỡ lọt qua khe cửa, chiếu vào mắt cô. Mai cứ nghĩ mình chỉ vừa mới ngủ thôi, vậy mà khi hé mắt nhìn lên đồng hồ, cô giật mình vì đã 8 giờ sáng. Lâu lắm rồi, Mai mới có một giấc ngủ dài và yên bình như vậy.
Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

(PNTĐ) - Đã hơn một tháng nay, mẹ con Bình phải căng lều bạt ăn ngủ ngay trước sân ngôi nhà ba tầng của bà Thuận. Dù có đêm mưa tầm tã, gió lạnh thấu buốt nhưng người mẹ già vẫn kiên quyết không mở cửa cho con gái ruột và đứa cháu ngoại lên 8 tuổi vào nhà. Về phía Bình vẫn chịu khổ bám trụ để ngăn cản mẹ bán ngôi nhà bà đang sở hữu.