Chiều

Chia sẻ

Qua cầu nhìn mây tím
Nghe chiều vỡ chuông chùa
Cây rơi vài tiếng lá
Tay nghiêng sầu che mưa.

Em thả tóc đường thơm
Hoa trái theo chân bước
Người đi ngược kẻ về
Làm sao mà gặp được.

Áo phai gương mặt buồn
Thoắt nhiên cười thơ dại
Tôi cầm tháng Giêng non
Rong chơi miền xa ngái.

Em vào mùa lễ hội
Giẫm cỏ xanh mượt lòng
Mắt biếc như sương núi
Tôi hoá thành hư không.

Trở về con dốc cũ
Tôi ngồi nhìn nước trôi
Gió phất tà áo bụi
Rơi một phiến mây trời.
                              Từ Kế Tường

Ảnh minh họaẢnh minh họa

LỜI BÌNH:
Tháng Giêng thật đặc biệt, không buồn như mùa thu bảng lảng khói sương nhưng cũng man mác nỗi niềm vấn vương người đi, kẻ ở, trót thương, trót nhớ trót phải lòng nhau. Từ Kế Tường là thi sĩ có giọng điệu hợp với tháng Giêng như thế:

Qua cầu nhìn mây tím
Nghe chiều vỡ chuông chùa
Cây rơi vài tiếng lá
Tay nghiêng sầu che mưa.

Phải thú thật là từ lâu lắm rồi chúng ta mới được đọc một bài thơ mang màu sắc ảo mộng. Trong khi các cây bút đương đại đang tìm cách đưa thơ về gần với những gì trần tục, gai góc thì thi sĩ họ Từ lại tạo ra màn sương khói của mùa xuân ký ức. Tháng Giêng hiện lên vừa mộng ảo vừa có chút gì nhuốm màu tâm trạng nhẹ nhàng; có tan vỡ (chiều vỡ chuông chùa), có cây rơi tiếng lá, có mưa nhạt nhoà. Cảm nhận một tháng Giêng đầy âu lo, trắc trở chứ không chỉ êm ả, thuận buồm xuôi gió.

Từ một bức tranh ngày đầu năm được phác họa như thế, hiện lên chân dung nàng xuân:

Em thả tóc đường thơm
Hoa trái theo chân bước
Người đi ngược kẻ về
Làm sao mà gặp được.

Cô gái của mùa xuân với tóc làn hương, bước chân đường hoa trái đầy náo nức, đầy sức xuân nhưng cũng chấp chới, chơi vơi. Trong lời của thi nhân có chút gì hờn trách: “Người đi ngược kẻ về/Làm sao mà gặp được”. Nhưng chính chàng trai cũng đang đang tha thẩn, chơi vơi giữa miền rong chơi của mùa xuân, mỗi người mỗi ngả:

Áo phai gương mặt buồn
Thoắt nhiên cười thơ dại
Tôi cầm tháng Giêng non
Rong chơi miền xa ngái.

Ảnh minh họaẢnh minh họa

Mùa xuân, mùa áo phai, mùa của gương mặt buồn, mùa non tơ, mùa tháng Giêng mỏng mảnh như cầm được trên tay trong niềm phiêu lãng. Tâm trạng của thi nhân mang sắc thái cỏ cây, trở về ấu thơ, về với bản thể hồn nhiên chân phác. Điều thú vị ở khổ thơ này là cảm hứng sự “thoắt nhiên” ấy, thoắt vui rồi thoắt buồn, vừa mới hy vọng đã thoắt xa xôi. Từ những con đường riêng ấy, đã dẫn đến hội xuân náo nức, và cô gái đã thành chủ nhân của mùa xuân, tâm cảnh của bức tranh tâm hồn:

Em vào mùa lễ hội
Giẫm cỏ xanh mượt lòng
Mắt biếc như sương núi
Tôi hoá thành hư không.

Hình ảnh “Giẫm cỏ xanh mượt lòng” gợi ta nhớ đến “hội đạp thanh” trong truyện Kiều của Nguyễn Du với duyên gặp gỡ Kim-Kiều. Chỉ có điều trước cái đẹp ấy, chàng trai soi mình vào đó tất cả chỉ thấy hư không, như vô nghĩa trước vẻ đẹp. Một sự dở dang, tiếc nuối, đẹp và buồn. Có hội ngộ mà không đính ước, thề hẹn:

Trở về con dốc cũ
Tôi ngồi nhìn nước trôi
Gió phất tà áo bụi
Rơi một phiến mây trời.

Bài thơ được kết bằng một tâm trạng của người lãng du: vẫn có mây trôi, nước chảy, tà áo phong sương, gió bụi nơi chốn cũ (con dốc cũ). Bài thơ của Từ Kế Tường viết chưa lâu nhưng mang màu sắc của những bài thơ Mới đầu thể kỉ XX. Có chút gì đó thoát ly, siêu thực nhưng cũng đầy khát vọng. Xuyên suốt cả bài thơ là những xúc cảm chia lìa, như rơi phiến mây, rơi tiếng lá, tiếng chuông chùa vỡ... Đẹp và buồn, chia xa mà không bi luỵ, âu cũng là tâm thế trong chiều xuân này…

LÂM VIỆT

Tin cùng chuyên mục

Thuốc lá thế hệ mới có... vô hại?

Thuốc lá thế hệ mới có... vô hại?

(PNTĐ) - Hiện nay, trên thị trường ngoài thuốc lá truyền thống đang tồn tại hai loại thuốc lá thế hệ mới. Đó là thuốc lá điện tử và thuốc lá nung nóng. Hai loại thuốc mới này đang được quảng bá là ít gây độc hại, thậm chí không độc hại. Vậy bản chất thuốc lá thế hệ mới là gì? Có độc hại hay không?
Thay đổi suy nghĩ và sống khác đi!

Thay đổi suy nghĩ và sống khác đi!

(PNTĐ) - …Em sợ quá, nhiều lần thức dậy ban đêm, em đã đứng trước cửa phòng vợ, nhìn cô ấy ngủ ngon lành, em đã định “ra tay”, rồi em lại không làm được. Đêm qua, nằm mãi không ngủ được, suy nghĩ linh tinh, em đã định vào phòng vợ, chốt cửa, đổ xăng rồi châm lửa đốt cả hai người để em được giải thoát, em khổ quá rồi. Đây là những lời chia sẻ đầu tiên của một thầy giáo dạy thể dục khi đến văn phòng tư vấn tâm lý hôn nhân – gia đình, sau khi lặn lội đi xe máy hơn 100km về Hà Nội.
Vợ chồng “bén tiếng, quen hơi”

Vợ chồng “bén tiếng, quen hơi”

(PNTĐ) - Hân nhắm tịt mắt, đến thở cũng nín lại, cái đầu nhỏ hết quay bên trái lại lắc bên phải, cố tìm cách né tránh cử chỉ kề môi, áp má của chồng. Người ta cứ nói vợ chồng là “bén tiếng, quen hơi” với nhau, mà sao càng nghĩ Hân càng thấy không thể quen được “hơi” của chồng, chưa nói là bị ám ảnh.
“Sảy cha còn chú”

“Sảy cha còn chú”

(PNTĐ) -Bố mẹ Thu qua đời trong một tai nạn giao thông khi Thu mới lên 10 tuổi, còn em gái Thu lên 3. Nói về ngày đó, Thu chẳng còn nhớ được nhiều. Cô chỉ biết sau đó hai chị em được đưa về nhà chú, em ruột của bố Thu. “Sảy cha còn chú”, mọi người thường bảo chị em Thu may mắn vì còn có chú để nương tựa.