Đàn ông cần được hiểu như phụ nữ cần được thương

Nhà văn Hoàng Anh Tú
Chia sẻ

(PNTĐ) - Đàn ông Sao Hoả - đàn bà Sao Kim, nhiều khi phụ nữ cũng nên “chuyển vế đổi dấu” để hiểu thay vì oán trách người đàn ông của đời mình. Có hiểu mới có thương, có thương mới chịu tìm ra cách đúng để sửa chữa lại người đàn ông của mình, sửa chữa lại hôn nhân đời mình vậy!

"Nội soi" một đàn ông chuẩn

Có trách nhiệm. Tất nhiên rồi! Trách nhiệm là thước đo mức độ trưởng thành của đàn ông, ai cũng thấy điều đó! Từ một cậu bé đến một chàng trai và sau đó là một người đàn ông của gia đình là một hành trình được đo đếm bằng trách nhiệm của anh ta với không chỉ bản thân mà còn là với người phụ nữ anh ta yêu thương, cưới làm vợ, gia đình nhỏ, gia đình lớn và tất nhiên là cả công việc anh ta đang làm. Lớn lao hơn thì đó còn là trách nhiệm với xã hội, cộng đồng, dòng tộc.

Hãy bắt đầu từ những cậu bé. Nếu may mắn, cậu bé đó có người mẹ hiểu biết, người cha chính trực thì cậu bé đó sẽ được dạy dỗ tử tế. Là việc sẵn sàng giúp đỡ người khác vì cậu bé là phái mạnh. Bảo vệ mẹ và mọi phụ nữ. Con trai nói dối là xấu, bố dạy, thẳng lưng để thẳng lòng. Trong mọi cuộc tranh chấp trẻ con với các em bé hơn mình hoặc là con gái thì con phải biết nhường nhịn.

Vai trò nặng hơn nếu cậu bé là con trưởng. Nhiều cha mẹ truyền tai nhau cái câu này: “Dạy con gái theo kiểu nhà giàu - dạy con trai theo kiểu nhà nghèo”. Hay quan điểm: “Con trai ngã đau một tí, vài vết sẹo trên chân tay càng oách hơn”. Con trai thế là thường (con gái có sẹo sẽ khổ sau này). Rồi “đàn ông con trai ai lại khóc nhè”. Những cậu bé lớn lên trong hằng hà sa số những định kiến giới dành cho phái mạnh - con trai - đàn ông và cả trụ cột trong nhà.

Điều đó quả thực khiến những cậu bé đó trở nên (hoặc nghĩ là) mình mạnh mẽ. Dù trong đầu óc non nớt của những cậu bé đó luôn thường trực cảm giác bất công: Tại sao phải nhường món đồ của mình? Tại sao không được khóc? Tại sao phải chịu trận khi bị con gái đánh? Tại sao… Câu trả lời chỉ có 1: Vì con là con trai.

Đàn ông cần được hiểu như phụ nữ cần được thương - ảnh 1
Ảnh minh họa

Khi cậu bé lớn lên, đi học và… yêu đương. Việc cậu bé - chàng trai đó phải đối diện và trải qua những áp lực nam nhi bắt đầu được nâng lên mức cao hơn. Từ việc phải chiến đấu với những gã con trai khác như một chiến binh thực thụ đến việc chứng tỏ mình xứng đáng có 10 người yêu. Đừng nghĩ bọn con trai mới lớn vô tư lự và hồn nhiên nhé! Những sức ép từ bạn đồng trang lứa, cùng giới tính cũng không hề nhỏ. Việc phải hút thuốc vì bạn bè đứa nào cũng hút là một trong số những áp lực như vậy.

Nếu muốn gia nhập nhóm bạn trai với nhau, cậu bé phải lựa chọn thay đổi bản thân mình. Như con trai tôi năm lớp 5, cậu bé không hề thích đá bóng nhưng cậu vẫn phải tham gia chỉ vì nếu con trai không biết đá bóng là loại con trai mặc váy. Và cậu bé đã bị tẩy chay chỉ vì “đá hỏng trong một trận bóng”. Hay như tôi, năm lớp 10, tập tọng hút thuốc chỉ vì nếu không hút thuốc, tụi bạn trai xua đuổi ra chỗ khác chơi với con gái đi.

Những cô gái mới lớn cũng gặp sức ép của bạn gái với nhau nhưng con trai mới lớn còn gặp cả sức ép với chính cô gái mà cậu bé yêu thích. Những cậu bé mới lớn luôn phải thể hiện bản thân mình rất nhiều nếu như muốn bạn gái chú ý. Thậm chí phải khác đi chính con người thật của mình. Sức ép phải có bạn gái không thì là pê-đê, “kém tắm” cũng không hề nhỏ. Rồi cách chiều chuộng bạn gái, việc đàn ông phải chi trả tiền ăn cho bạn gái, bảo vệ bạn gái trước những thằng con trai xung quanh trêu chọc…

Rồi! Khi trở thành một người đàn ông lớn, đi làm và lấy vợ, sinh con những áp lực chưa bao giờ giảm đi dù đã có thêm một người phụ nữ gánh vác cùng họ. Bởi trách nhiệm trụ cột gia đình, gánh vác tài chính. Bởi đôi khi còn phải đứng giữa mẹ mình với vợ mình. Bởi có thể trở thành thế hệ “bánh mỳ kẹp”: Vừa lo cho gia đình nhỏ, vừa phải báo hiếu, nuôi cha mẹ đã già, chịu trách nhiệm trước họ tộc…

Đi làm cũng vậy. Đàn ông mà, phải làm việc nặng hơn, phải xông xáo hơn, phải rượu bia tiếp khách, phải quan hệ xã giao, phải đón ý sếp, phải thăng tiến… Tất cả đều là phải. Cấm than vãn, cấm khóc lóc. Đàn ông than vãn trên mạng thử xem, đá ném rào rào. Đàn ông con trai ai lại thế?

Đàn ông cũng cần được thở

Vừa rồi tôi đọc báo, thấy kể đàn ông ở Bắc Kinh có một hệ thống nhà hàng Jin Ding Xuan, nơi được mệnh danh là “Thánh địa cuối cùng của đàn ông”. Nơi mà đàn ông trung niên có thể vào đó ăn uống một mình hoặc đi cùng một vài người bạn cũng là đàn ông. Có thể vừa ăn vừa khóc. Hay như ở New Zealand, có những “cabin để thở” dành cho đàn ông gặp áp lực cuộc sống. Ở Việt Nam, những quán bia thực ra chẳng giúp ích được gì thậm chí nó còn tạo thêm những áp lực về khả năng uống hay vai trò đàn ông.

Đàn ông cũng cần được thở. Họ cũng cần được tư vấn tâm lý để gỡ bỏ những áp lực làm đàn ông thay vì chịu những áp lực đó để rồi trở thành những gã đàn ông sẵn sàng dùng cú đấm giải tỏa áp lực. Họ cũng cần những nơi không treo biển “Đàn ông phải…”. Họ cần được thở dài, thậm chí khóc và nói hết ra những thứ nặng trịch trong lòng mà không bị phán xét, chê trách.

Đàn ông cần được hiểu như phụ nữ cần được thương - ảnh 2
Ảnh minh họa

Ngay trong chính cuộc hôn nhân của họ cũng vậy. Nếu may mắn họ cưới được những phụ nữ hiểu chuyện, biết lắng nghe chồng thay vì chỉ “chồng nhà người ta”. Những phụ nữ kiểu đó có nhiều không? Những phụ nữ hiểu áp lực mà chồng họ phải trải qua để cùng san sẻ với nhau gánh nặng tài chính, cùng chia sẻ với nhau những vui buồn, ấm ách, bức xúc trong cuộc đời làm đàn ông của chồng họ. Thực ra phụ nữ kiểu đó cũng rất nhiều. Chỉ là đàn ông lại bị “khóa miệng” bởi “là đàn ông thì không than vãn”.

Chỉ là nhiều người chồng chọn cách tự mình giải quyết thay vì mở miệng nói với vợ. Nên nhiều phụ nữ hiểu chuyện lại bị thành “vợ vô dụng”. Nên nhiều người vợ muốn chia sớt với chồng đều không được vì cạy miệng chồng không ra. Cứ thế mà thành hôn nhân ngột ngạt. Cứ thế mà thành chồng lầm lỳ, kín tiếng trong khi vợ thì suốt ngày ca cẩm, cằn nhằn, than vãn, kêu ca…

Hôm trước, tôi có nghe một tâm sự của một người đàn ông qua đài. Anh ta kể về cuộc đời của anh ta chưa từng có ngày nào được sống đúng cuộc đời mình. Từ bé cha mẹ đã quyết định mọi điều, lớn lên với đôi vai trĩu nặng trách nhiệm con trưởng dòng họ. Rồi lấy vợ phải dạy vợ theo yêu cầu của mẹ. Trong khi vợ anh ta thì luôn muốn anh ta phải có trách nhiệm với gia đình nhỏ, các con và cả với vợ mình. Phải từ bỏ công việc yêu thích, đam mê vì nó không mang lại tiền bạc, tài chính, vị trí xã hội.

Anh ta luôn đau đáu việc được sống đúng với cuộc đời của mình nhưng anh ta chưa bao giờ được sở hữu cuộc đời anh ta. Bao nhiêu người đàn ông như vậy? Hay chúng ta mới chỉ nhìn thấy đàn ông với vô vàn lợi thế rồi câu chuyện bình đẳng giới luôn chỉ là dành cho phụ nữ? Đàn ông là thủ phạm gây ra bất bình đẳng giới, phụ nữ là nạn nhân của bất bình đẳng giới.

Tạm kết lại

 Đúng! Cuộc đời làm phụ nữ có cái khổ của phụ nữ. Nhưng làm đàn ông cũng có những nỗi khổ của đàn ông. Kể ra đây chẳng phải để than một chút, đòi công bằng một chút cho đàn ông đâu. Mà chỉ là để chúng ta cùng nhìn lại một cách rộng lòng hơn về những thiên kiến hẹp hỏi mà xã hội đã quy ước. Để cả 2 giới được thở một chút giữa cuộc đời khó khăn này. Để chúng ta đôi khi “chuyển vế đổi dấu” đứng vào vị trí của nhau mà yêu thương, trân trọng nhau thêm một chút nữa. Đàn ông cần được hiểu cũng như phụ nữ cần được thương vậy!

Ý kiến bạn đọc

Tin cùng chuyên mục

Lời cảm ơn đầu xuân

Lời cảm ơn đầu xuân

(PNTĐ) - Vợ chồng chị đã có một cái Tết tươm tất, không phải lo nghĩ gì nhiều. Cho đến trước lúc anh lên lại thành phố, chị vô tình đọc được tin nhắn của người quen gửi vào điện thoại của anh: “Ngoài Rằm ông cho tôi xin lại món tiền, cũng là giật tạm trong nhà nên không muốn để vợ phát hiện”.
Đầu năm đi lễ cầu an: Thực hành  sao cho đúng?

Đầu năm đi lễ cầu an: Thực hành sao cho đúng?

(PNTĐ) - Đầu năm, đi lễ chùa không chỉ là tục lệ mà còn là nét đẹp trong văn hóa tín ngưỡng của người Việt, nhưng đi lễ thế nào cho đúng để tránh sa vào mê tín dị đoan hay có những hành vi thiếu tôn nghiêm chốn cửa Phật. Báo Phụ nữ Thủ đô có cuộc trò chuyện với đại biểu Quốc hội Thích Bảo Nghiêm, Phó Chủ tịch Hội đồng Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam về vấn đề này.
Đâu rồi nét đẹp văn hóa đầu xuân?

Đâu rồi nét đẹp văn hóa đầu xuân?

(PNTĐ) - Đi lễ chùa là văn hóa có từ lâu đời, song ngày nay, cùng với sự phát triển của xã hội, việc đến chùa hành lễ cũng có nhiều thay đổi. Thay vì có cách hành xử đúng mực khi đến với chốn tâm linh, nhiều người lại vô tư mặc trang phục hớ hênh,  xả rác, gây tiếng ồn hay đua nhau dâng “mâm cao lễ đầy” vì cho rằng, lễ càng to, Phật càng phù hộ độ trì nhiều... Câu chuyện đầu năm đi lễ chùa sao cho đúng vẫn chưa bao giờ hết “nóng”.