Hà Nội

Việt Phương
Chia sẻ

(PNTĐ) -

Em cứ hỏi chị hoài về Hà Nội

Thân yêu ơi chị mới đến lần đầu

Ừ thì đẹp là do mình cảm nhận

Nhưng đôi chân phải bước nhịp nhanh đầu

 Thuở mười lăm Hà Nội lại rất gần

Có anh bạn làm thơ Hà Nội tặng

Hoa sữa nói chỉ một điều thầm lặng

Chị thường mơ một Hà Nội kiêu sa

 Hà Nội bây giờ thân thuộc hơn em ạ

Ta nương đâu, mảnh đất đó là nhà

Hà Nội buồn vui tất thảy đều có cả

Chị cảm thức mỗi ngày nhịp sống ngân xa

 Chị gặp trên đường người đàn bà goá chồng bán hoa

Những bông cúc hiền lành mà em thích

Chị gặp trên đường bước chân mải miết

Cậu bé đánh giầy không có giầy đi

 Cũng mồ hôi đổ xuống những mùa thi

Chất chồng âu lo trong mắt bạn bè chị

Cũng đôi lần tập làm thi sĩ

Bởi mắc nợ mình một Hà Nội trong thơ

 Em xa xôi, chị đã yêu đến giờ

Một Hà Nội những phố dài xưa cũ

Chị cầm tay em trong đêm không ngủ

Nói được không, Hà Nội của chúng mình.

                                                Bình Nguyên Trang

Hà Nội - ảnh 1
Ảnh minh họa

LỜI BÌNH

Nhà thơ Bình Nguyên Trang là thi sĩ thứ bao nhiêu viết về Hà Nội? Không ai có thể đếm được cũng như lý giải nổi vì sao chị lại viết về Hà Nội, vì sao Hà Nội lại chọn tâm hồn chị để ngân nga thành những câu thơ:

Em cứ hỏi chị hoài về Hà Nội

Thân yêu ơi chị mới đến lần đầu

Ừ thì đẹp là do mình cảm nhận

Nhưng đôi chân phải bước nhịp nhanh đầu

Chỉ cần nghe bốn câu thơ này ta đủ hình dung tâm thế của một người chị lần đầu ra Hà Nội học và chia sẻ cùng em. Nghĩ về Hà Nội bao giờ cũng háo hức và xúc động kể cả với những người từng gắn bó như chị em Liên-Sơn của nhà văn Thạch Lam. Nhưng đúng là, với người thiếu nữ, vượt qua e rè lo sợ ban đầu là một Hà Nội lãng mạn:

Thuở mười lăm Hà Nội lại rất gần

Có anh bạn làm thơ Hà Nội tặng

Hoa sữa nói chỉ một điều thầm lặng

Chị thường mơ một Hà Nội kiêu sa.

Một chút ấn tượng từ bài thơ được tặng, một chút bâng khuâng, sao lòng từ hoa sữa và giấc mơ hạnh phúc (một Hà Nội kiêu sa), có điều, thấm thía nhất là câu thơ thăng hoa, câu thơ chứa chất một xúc cảm đầy tỉnh táo của chị: “Ta nương đâu, mảnh đất đó là nhà”. Hà Nội là, việc tưởng bình thường mà với người đến từ tỉnh lẻ sao thiêng liêng đến thế. Cũng vì lẽ đó, những “người đàn bà goá chồng bán hoa” và “cậu bé đánh giầy không có giầy đi” là những nghịch lý đầy trăn trở của chị. Sau sự lấp lánh, Hà Nội vẫn có những góc tối, những cảnh đời bất hạnh, đáng thương. Sau tất cả những giãi bày, người chị-nhân vật trữ tình trong thơ chị đã thốt lên những lời gan ruột và cũng là khổ kết của bài thơ:

Em xa xôi, chị đã yêu đến giờ

Một Hà Nội những phố dài xưa cũ

Chị cầm tay em trong đêm không ngủ

Nói được không, Hà Nội của chúng mình.

Từ Hà Nội của chị đến Hà Nội của em và của chị em mình. Có lẽ, mảnh đất này đã thành câu chuyện cổ tích mới chứ không còn là giấc mơ kinh kì, giấc mộng Hà thành xa vời nữa. Thơ Bình Nguyên Trang là thế, nhẹ nhàng, bình dị nhưng bất ngờ thăng hoa và sâu lắng với cách viết đơn giản, thuộc về những cảm xúc mới mẻ, chưa bị khuôn sáo vào các công thức cũng như không tự ép mình vào trường phái nào. Và như tác giả đã tự nhận: “Cũng đôi lần tập làm thi sĩ/ Bởi mắc nợ mình một Hà Nội trong thơ”. Chị còn nợ Hà Nội một bài thơ, nhiều bài thơ và mai sau sẽ còn viết nữa…

Ý kiến bạn đọc

Tin cùng chuyên mục

Giữ hồn truyền thống trong nhịp sống hiện đại

Giữ hồn truyền thống trong nhịp sống hiện đại

(PNTĐ) - Với hơn một nghìn làng có nghề, Thủ đô đang đứng trước yêu cầu vừa bảo tồn giá trị truyền thống, vừa đổi mới phương thức sản xuất để phát triển bền vững. Những nỗ lực trong quy hoạch, xây dựng thương hiệu, bảo vệ môi trường và phát triển con người đang từng bước tạo sinh khí mới cho các làng nghề Hà Nội.
Phụ nữ kiến tạo sức sống mới cho làng nghề

Phụ nữ kiến tạo sức sống mới cho làng nghề

(PNTĐ) - Trong tiến trình phát triển các làng nghề truyền thống của Hà Nội, phụ nữ ngày càng khẳng định vai trò chủ động và sáng tạo. Không chỉ gìn giữ những giá trị nghề cha ông để lại, họ còn mạnh dạn đổi mới tư duy sản xuất, tham gia quản lý, kinh doanh, xây dựng thương hiệu và kết nối thị trường. Chính sự năng động, linh hoạt và bền bỉ của phụ nữ đang góp phần kiến tạo sức sống mới cho làng nghề Hà Nội trong bối cảnh hội nhập và phát triển bền vững.
Quyết định cuối cùng

Quyết định cuối cùng

(PNTĐ) - Mai mở mắt khi những tia nắng rực rỡ lọt qua khe cửa, chiếu vào mắt cô. Mai cứ nghĩ mình chỉ vừa mới ngủ thôi, vậy mà khi hé mắt nhìn lên đồng hồ, cô giật mình vì đã 8 giờ sáng. Lâu lắm rồi, Mai mới có một giấc ngủ dài và yên bình như vậy.
Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

(PNTĐ) - Đã hơn một tháng nay, mẹ con Bình phải căng lều bạt ăn ngủ ngay trước sân ngôi nhà ba tầng của bà Thuận. Dù có đêm mưa tầm tã, gió lạnh thấu buốt nhưng người mẹ già vẫn kiên quyết không mở cửa cho con gái ruột và đứa cháu ngoại lên 8 tuổi vào nhà. Về phía Bình vẫn chịu khổ bám trụ để ngăn cản mẹ bán ngôi nhà bà đang sở hữu.