Lời bài hát về mùa thu Hà Nội

Việt Phương
Chia sẻ

(PNTĐ) -Thơ viết về mùa thu Hà Nội khá nhiều nhưng mỗi bài có một vẻ đẹp riêng. Ví như: “Đêm sao này em đến với anh không” là câu thơ tha thiết nhất, hay nhất và chân thành nhất mà thi sĩ đã thốt lên khi kết lại bài thơ này giữa mùa thu Hà Nội từ hai mươi năm về trước.

Mây trắng bay

Trên giời xanh Hà Nội, mây trắng bay

Xe cưới trên đường

Chân trần rón rén bên gương

 Mùa Thu sang

Hồ mơ

Liễu dài sương khói

Nước sông Mẹ từ trên giời xuống

Khăn hồng, áo xanh

 Anh đi khắp chân giời góc bể

Vẫn mùa Thu Hà Nội trong lòng

Vẫn gió biếc trên những vòm sấu cổ

Tiếng còi tàu

Phố vắng

Nắng thinh không

 Lòng vẫn biết hoa trăm miền đều thắm

Vẫn mong nâng một sắc kinh thành

Trên áo mỏng, heo may về với lạnh

Đêm sao này em đến với anh không

                                            Đỗ Trung Lai

Lời bài hát về mùa thu Hà Nội  - ảnh 1
Ảnh minh họa

LỜI BÌNH

Không còn gì để nghi ngờ nữa, chính thi ca là nơi thời gian ngừng trôi, để giờ đây ta vẫn cảm nhận được những xúc cảm trong bài thơ Lời bài hát về mùa thu Hà Nội (Đỗ Trung Lai). Bài thơ được mở đầu:

Mây trắng bay

Trên giời xanh Hà Nội, mây trắng bay

Xe cưới trên đường

Chân trần rón rén bên gương

Bài thơ mở đầu bằng một ngày như mộng khi mây trắng trên trời và váy cưới lộng lẫy như sự đồng hành, đồng điệu của hai thế giới mà hòa vào một niềm hạnh phúc: “Chân trần rón rén bên gương”…

Đến khổ thơ thứ hai, mùa thu Hà Nội mang một diện mạo khác:

Mùa Thu sang

Hồ mơ

Liễu dài sương khói

Nước sông Mẹ từ trên giời xuống

Khăn hồng, áo xanh

Nhà thơ Đỗ Trung Lai dùng thủ pháp chấm phá để phác họa một diện mạo mùa thu bằng những gì quen thuộc nhất nhưng vẫn cách điệu và siêu thực. Những liễu, sương, khói, hồ… vốn là đặc trưng của Hà Nội nhưng lại được nhìn bằng đôi mắt của thi nhân: “Liễu dài sương khói”. Đó có thể là những “nàng” thùy liễu, có thể là tà áo và cũng có thể là dáng ai “khăn hồng, áo xanh”. Vẫn là mặt hồ Tây, Hồ Gươm, Hồ Trúc Bạch… nhưng đã biến thành “hồ mơ”. Hồ nước đã hóa mộng mơ, như trong giấc mơ hay đã quá đỗi mơ hồ khi mùa thu đến. Chỉ biết rằng, mùa thu Hà Nội đã níu chân thi sĩ:

Anh đi khắp chân giời góc bể

Vẫn mùa Thu Hà Nội trong lòng

Vẫn gió biếc trên những vòm sấu cổ

Tiếng còi tàu

Phố vắng

Nắng thinh không

Thế giới thu Hà Nội như được tác giả gói trọn trong lòng với cả âm sắc (gió biếc, tiếng còi tàu, vòm sấu cổ, gió, nắng…) nhưng sắc màu của mùa thu ấy lại mang dấu ấn tâm trạng. Phải là người đang yêu mới nhận ra “gió biếc”, phải là người đang say mới nhìn thấy “Nắng thinh không”. Để rồi, bốn câu thơ cuối như một sự thú nhận của nhân vật trữ tình:

Lòng vẫn biết hoa trăm miền đều thắm

Vẫn mong nâng một sắc kinh thành

Trên áo mỏng, heo may về với lạnh

Đêm sao này em đến với anh không.

Nàng “áo mỏng” phải dịu dàng lắm, e ấp lắm và trong sáng lắm. Tưởng như chỉ có mùa thu mới có nàng, tình yêu ấy đồng điệu với “sắc kinh thành”. Đến đây, ta nhận ra mùa thu như một mùa yêu thương, như đêm tân hôn của hai người yêu thương tha thiết.

 Bài thơ khép lại bằng một câu hỏi và cũng là niềm hy vọng của tình yêu hạnh phúc. Có lẽ chỉ mùa thu mới trả lời được câu hỏi ấy và cũng là cơ duyên sẽ đưa những người yêu thương đến được với nhau trong sắc thu này…   

Tin cùng chuyên mục

Lời cảm ơn đầu xuân

Lời cảm ơn đầu xuân

(PNTĐ) - Vợ chồng chị đã có một cái Tết tươm tất, không phải lo nghĩ gì nhiều. Cho đến trước lúc anh lên lại thành phố, chị vô tình đọc được tin nhắn của người quen gửi vào điện thoại của anh: “Ngoài Rằm ông cho tôi xin lại món tiền, cũng là giật tạm trong nhà nên không muốn để vợ phát hiện”.
Đầu năm đi lễ cầu an: Thực hành  sao cho đúng?

Đầu năm đi lễ cầu an: Thực hành sao cho đúng?

(PNTĐ) - Đầu năm, đi lễ chùa không chỉ là tục lệ mà còn là nét đẹp trong văn hóa tín ngưỡng của người Việt, nhưng đi lễ thế nào cho đúng để tránh sa vào mê tín dị đoan hay có những hành vi thiếu tôn nghiêm chốn cửa Phật. Báo Phụ nữ Thủ đô có cuộc trò chuyện với đại biểu Quốc hội Thích Bảo Nghiêm, Phó Chủ tịch Hội đồng Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam về vấn đề này.
Đâu rồi nét đẹp văn hóa đầu xuân?

Đâu rồi nét đẹp văn hóa đầu xuân?

(PNTĐ) - Đi lễ chùa là văn hóa có từ lâu đời, song ngày nay, cùng với sự phát triển của xã hội, việc đến chùa hành lễ cũng có nhiều thay đổi. Thay vì có cách hành xử đúng mực khi đến với chốn tâm linh, nhiều người lại vô tư mặc trang phục hớ hênh,  xả rác, gây tiếng ồn hay đua nhau dâng “mâm cao lễ đầy” vì cho rằng, lễ càng to, Phật càng phù hộ độ trì nhiều... Câu chuyện đầu năm đi lễ chùa sao cho đúng vẫn chưa bao giờ hết “nóng”.