Mùa đông gửi cố nhân

Chia sẻ

Buốt tê đầu lưỡi, giá tê tay,
Rét cóng môi non, lạnh nhíu mày.
Buồn đến lòng tôi rồi hạ trại,
Đốt đường sạn đạo, ở luôn đây.

Chim hiền ướt cánh vắng thư sang,
Gà xóm cầm canh gáy trễ tràng.
Giời đất cứ như quân chiến bại,
Cây vườn rách rưới, gió lang thang.

Cố nhân xa lạnh mấy đường sông,
Con gái quanh quanh lấy sạch chồng.
Pháo cưới chẳng hôm nào chẳng nổ,
Tình xa lăng lắc dưới chăn bông.

Hôm qua mưa phùn, nay mưa phùn,
Giam hãm mình trong xóm tí hon.
Để nhớ những hôm vàng những nắng,
Đưa nàng trở lại Trữ La thôn.

Mưa phùn gió bấc, cố nhân ơi,
Áo rét nàng đan lỡ hẹn rồi.
Sông lạnh khi nàng ra giũ lụa,
Với dùm trong nước lấy hồn tôi.
               (Rút trong tập Hương cố nhân,
                              Á Châu ấn cục, 1941)
                                          Nguyễn Bính

Ảnh minh họaẢnh minh họa

LỜI BÌNH

“Giời đất cứ như quân chiến bại” có lẽ là câu thơ hay nhất của thi nhân Nguyễn Bính trong bài thơ này. Ông đâu chỉ nổi danh với điệu lục bát chân quê mà còn có cả những bài bảy chữ tha thiết một tình yêu cuộc sống. Thế nên, ta hãy thử đọc lại từng câu trong bài để thấm thía hết sự đặc biệt của đất trời và lòng người ở thời khắc này. Đầu tiên, là sự “đổ bộ” trớ trêu của mùa đông:

Buốt tê đầu lưỡi, giá tê tay,
Rét cóng môi non, lạnh nhíu mày.
Buồn đến lòng tôi rồi hạ trại,
Đốt đường sạn đạo, ở luôn đây.

Cái rét mướt từ chỗ xâm nhập đến “hạ trại”, “ở luôn đây”. Nó không còn là sự chiếm lĩnh không gian đơn thuần nữa mà đã thành sự đột nhập vào lòng người. Từ đây, cuộc sống thực sự biến động:

Chim hiền ướt cánh vắng thư sang,
Gà xóm cầm canh gáy trễ tràng.
Giời đất cứ như quân chiến bại,
Cây vườn rách rưới, gió lang thang

Mọi thứ cứ thưa dần, vơi dần như quy luật vận hành của vũ trụ. Cánh chim đưa thư vắng bóng, đến tiếng gà dồn dập mọi khi cũng chậm trễ, uể oải (trễ tràng). Khi “giời đất” thất trận, cây cối và gió hệt như đám tàn quân: “Cây vườn rách rưới, gió lang thang”.

Ảnh minh họaẢnh minh họa

Những tưởng chỉ có một chiều tê tái, ủ dột thế nhưng oái oăm thay, mùa lạnh còn là mùa cưới. Những người tình lần lượt theo chồng bỏ lại sự trống vắng đáng sợ:

Cố nhân xa lạnh mấy đường sông,
Con gái quanh quanh lấy sạch chồng.
Pháo cưới chẳng hôm nào chẳng nổ,
Tình xa lăng lắc dưới chăn bông.

Có lẽ, câu thơ thú vị nhất trong khổ thơ này phải là: “Tình xa lăng lắc dưới chăn bông”. Cái chăn ấm của đêm tân hôn cũng là bức tường, là biểu tượng của sự xa cách. Hay nói cách khác, chăn ấm của người này âu lại là khối băng giá của người kia. Và, những gì hạnh phúc nhất chỉ còn là kỷ niệm như ngày mưa lạnh nhớ về ngày nắng ấm: “Để nhớ những hôm vàng những nắng/Đưa nàng trở lại Trữ La thôn”.

Ở khổ thơ cuối cùng, thi nhân Nguyễn Bính muốn gửi gắm một tâm sự. Tâm sự ấy như lá thư gói gọn trong bốn dòng thơ:

Mưa phùn gió bấc, cố nhân ơi,
Áo rét nàng đan lỡ hẹn rồi.
Sông lạnh khi nàng ra giũ lụa,
Với dùm trong nước lấy hồn tôi.

Tưởng như vẫn là mạch thơ lạnh giá của mùa đông, của chia ly từ các khổ trước nhưng đến đây có một bất ngờ: cái lạnh nhất là khi chạm vào kỷ niệm, là cái lạnh trong tim mình. Chạm vào nước lạnh sẽ chạm tới hồn ấm, giữa muôn vàn băng giá, mưa dầm, gió rét của sự tuyệt vọng vẫn ấp ủ một hy vọng.

Sông lạnh khi nàng ra giũ lụa,
Với dùm trong nước lấy hồn tôi.

Hồn tôi là thứ duy nhất mang hơi ấm, như ngọn lửa vẫn còn nhen lên. Bởi, tình yêu đích thực sẽ không bao giờ nguội lạnh dẫu có phải xa cách, chia lìa, dẫu mùa đông đang về…

VIỆT PHƯƠNG

Tin cùng chuyên mục

Giữ hồn truyền thống trong nhịp sống hiện đại

Giữ hồn truyền thống trong nhịp sống hiện đại

(PNTĐ) - Với hơn một nghìn làng có nghề, Thủ đô đang đứng trước yêu cầu vừa bảo tồn giá trị truyền thống, vừa đổi mới phương thức sản xuất để phát triển bền vững. Những nỗ lực trong quy hoạch, xây dựng thương hiệu, bảo vệ môi trường và phát triển con người đang từng bước tạo sinh khí mới cho các làng nghề Hà Nội.
Phụ nữ kiến tạo sức sống mới cho làng nghề

Phụ nữ kiến tạo sức sống mới cho làng nghề

(PNTĐ) - Trong tiến trình phát triển các làng nghề truyền thống của Hà Nội, phụ nữ ngày càng khẳng định vai trò chủ động và sáng tạo. Không chỉ gìn giữ những giá trị nghề cha ông để lại, họ còn mạnh dạn đổi mới tư duy sản xuất, tham gia quản lý, kinh doanh, xây dựng thương hiệu và kết nối thị trường. Chính sự năng động, linh hoạt và bền bỉ của phụ nữ đang góp phần kiến tạo sức sống mới cho làng nghề Hà Nội trong bối cảnh hội nhập và phát triển bền vững.
Quyết định cuối cùng

Quyết định cuối cùng

(PNTĐ) - Mai mở mắt khi những tia nắng rực rỡ lọt qua khe cửa, chiếu vào mắt cô. Mai cứ nghĩ mình chỉ vừa mới ngủ thôi, vậy mà khi hé mắt nhìn lên đồng hồ, cô giật mình vì đã 8 giờ sáng. Lâu lắm rồi, Mai mới có một giấc ngủ dài và yên bình như vậy.
Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

(PNTĐ) - Đã hơn một tháng nay, mẹ con Bình phải căng lều bạt ăn ngủ ngay trước sân ngôi nhà ba tầng của bà Thuận. Dù có đêm mưa tầm tã, gió lạnh thấu buốt nhưng người mẹ già vẫn kiên quyết không mở cửa cho con gái ruột và đứa cháu ngoại lên 8 tuổi vào nhà. Về phía Bình vẫn chịu khổ bám trụ để ngăn cản mẹ bán ngôi nhà bà đang sở hữu.