Mùa đông gửi cố nhân

Chia sẻ

Buốt tê đầu lưỡi, giá tê tay,
Rét cóng môi non, lạnh nhíu mày.
Buồn đến lòng tôi rồi hạ trại,
Đốt đường sạn đạo, ở luôn đây.

Chim hiền ướt cánh vắng thư sang,
Gà xóm cầm canh gáy trễ tràng.
Giời đất cứ như quân chiến bại,
Cây vườn rách rưới, gió lang thang.

Cố nhân xa lạnh mấy đường sông,
Con gái quanh quanh lấy sạch chồng.
Pháo cưới chẳng hôm nào chẳng nổ,
Tình xa lăng lắc dưới chăn bông.

Hôm qua mưa phùn, nay mưa phùn,
Giam hãm mình trong xóm tí hon.
Để nhớ những hôm vàng những nắng,
Đưa nàng trở lại Trữ La thôn.

Mưa phùn gió bấc, cố nhân ơi,
Áo rét nàng đan lỡ hẹn rồi.
Sông lạnh khi nàng ra giũ lụa,
Với dùm trong nước lấy hồn tôi.
               (Rút trong tập Hương cố nhân,
                              Á Châu ấn cục, 1941)
                                          Nguyễn Bính

Ảnh minh họaẢnh minh họa

LỜI BÌNH

“Giời đất cứ như quân chiến bại” có lẽ là câu thơ hay nhất của thi nhân Nguyễn Bính trong bài thơ này. Ông đâu chỉ nổi danh với điệu lục bát chân quê mà còn có cả những bài bảy chữ tha thiết một tình yêu cuộc sống. Thế nên, ta hãy thử đọc lại từng câu trong bài để thấm thía hết sự đặc biệt của đất trời và lòng người ở thời khắc này. Đầu tiên, là sự “đổ bộ” trớ trêu của mùa đông:

Buốt tê đầu lưỡi, giá tê tay,
Rét cóng môi non, lạnh nhíu mày.
Buồn đến lòng tôi rồi hạ trại,
Đốt đường sạn đạo, ở luôn đây.

Cái rét mướt từ chỗ xâm nhập đến “hạ trại”, “ở luôn đây”. Nó không còn là sự chiếm lĩnh không gian đơn thuần nữa mà đã thành sự đột nhập vào lòng người. Từ đây, cuộc sống thực sự biến động:

Chim hiền ướt cánh vắng thư sang,
Gà xóm cầm canh gáy trễ tràng.
Giời đất cứ như quân chiến bại,
Cây vườn rách rưới, gió lang thang

Mọi thứ cứ thưa dần, vơi dần như quy luật vận hành của vũ trụ. Cánh chim đưa thư vắng bóng, đến tiếng gà dồn dập mọi khi cũng chậm trễ, uể oải (trễ tràng). Khi “giời đất” thất trận, cây cối và gió hệt như đám tàn quân: “Cây vườn rách rưới, gió lang thang”.

Ảnh minh họaẢnh minh họa

Những tưởng chỉ có một chiều tê tái, ủ dột thế nhưng oái oăm thay, mùa lạnh còn là mùa cưới. Những người tình lần lượt theo chồng bỏ lại sự trống vắng đáng sợ:

Cố nhân xa lạnh mấy đường sông,
Con gái quanh quanh lấy sạch chồng.
Pháo cưới chẳng hôm nào chẳng nổ,
Tình xa lăng lắc dưới chăn bông.

Có lẽ, câu thơ thú vị nhất trong khổ thơ này phải là: “Tình xa lăng lắc dưới chăn bông”. Cái chăn ấm của đêm tân hôn cũng là bức tường, là biểu tượng của sự xa cách. Hay nói cách khác, chăn ấm của người này âu lại là khối băng giá của người kia. Và, những gì hạnh phúc nhất chỉ còn là kỷ niệm như ngày mưa lạnh nhớ về ngày nắng ấm: “Để nhớ những hôm vàng những nắng/Đưa nàng trở lại Trữ La thôn”.

Ở khổ thơ cuối cùng, thi nhân Nguyễn Bính muốn gửi gắm một tâm sự. Tâm sự ấy như lá thư gói gọn trong bốn dòng thơ:

Mưa phùn gió bấc, cố nhân ơi,
Áo rét nàng đan lỡ hẹn rồi.
Sông lạnh khi nàng ra giũ lụa,
Với dùm trong nước lấy hồn tôi.

Tưởng như vẫn là mạch thơ lạnh giá của mùa đông, của chia ly từ các khổ trước nhưng đến đây có một bất ngờ: cái lạnh nhất là khi chạm vào kỷ niệm, là cái lạnh trong tim mình. Chạm vào nước lạnh sẽ chạm tới hồn ấm, giữa muôn vàn băng giá, mưa dầm, gió rét của sự tuyệt vọng vẫn ấp ủ một hy vọng.

Sông lạnh khi nàng ra giũ lụa,
Với dùm trong nước lấy hồn tôi.

Hồn tôi là thứ duy nhất mang hơi ấm, như ngọn lửa vẫn còn nhen lên. Bởi, tình yêu đích thực sẽ không bao giờ nguội lạnh dẫu có phải xa cách, chia lìa, dẫu mùa đông đang về…

VIỆT PHƯƠNG

Tin cùng chuyên mục

Đại diện vẻ đẹp của phụ nữ hiện đại

Đại diện vẻ đẹp của phụ nữ hiện đại

(PNTĐ) - Phí Thanh Thảo là một trong những gương mặt vận động viên bắn súng trẻ nổi bật nhất Việt Nam hiện nay. Sinh năm 2004, cô được giới chuyên môn và người hâm mộ thể thao Việt Nam chú ý không chỉ bởi thành tích thi đấu xuất sắc mà còn bởi ngoại hình rạng rỡ, phong thái tự tin mỗi khi xuất hiện trên đường bắn cũng như ngoài đời thường.
Người kiến tạo ngôi trường hạnh phúc

Người kiến tạo ngôi trường hạnh phúc

(PNTĐ) - Cô giáo Nguyễn Xuân Lan, Hiệu trưởng Trường Tiểu học Marie Curie (cơ sở Mỹ Đình, Hà Nội) với hơn 30 năm miệt mài với phấn trắng và bảng đen, không chỉ là người lái đò vững tay mà còn là người “bà” hiền hậu, luôn ở bên từng bước phát triển của học sinh, trở thành hình ảnh tiêu biểu của tình yêu nghề, yêu trẻ trong lòng phụ huynh và học sinh.
Chợ Đồng Xuân và văn hóa Kẻ Chợ: Dòng chảy đô thị từ Thăng Long xưa đến không gian di sản sáng tạo

Chợ Đồng Xuân và văn hóa Kẻ Chợ: Dòng chảy đô thị từ Thăng Long xưa đến không gian di sản sáng tạo

(PNTĐ) - Hà Nội từng được gọi bằng một cái tên: Kẻ chợ. Cách gọi mộc mạc nhưng hàm chứa nhiều tầng ý nghĩa về một đô thị buôn bán, giao thương, nơi con người gặp gỡ và tạo nên nhịp sống sôi động. Trải qua nhiều thế kỷ, cùng với sự phát triển của kinh thành Thăng Long - Hà Nội, văn hóa Kẻ chợ không mất đi mà tiếp tục biến đổi, thích nghi, để rồi vẫn hiện hữu rõ nét trong những không gian quen thuộc, tiêu biểu là chợ Đồng Xuân.
“Số hóa” hoạt động Hội

“Số hóa” hoạt động Hội

(PNTĐ) - Thời gian qua, các cấp Hội LHPN Hà Nội đã đẩy mạnh ứng dụng công nghệ thông tin (CNTT) trong hoạt động Hội. Thực tế cho thấy, công tác số hóa hoạt động Hội, đồng bộ từ nâng cao nhận thức, trình độ; đổi mới tuyên truyền; đa dạng hoạt động... mang lại hiệu quả rõ rệt, giúp phong trào thi đua của Hội Phụ nữ ngày càng lan tỏa, có sức hút.
Không có “Táo quân”, mùa hài Tết 2026 có gì?

Không có “Táo quân”, mùa hài Tết 2026 có gì?

(PNTĐ) - Đêm Giao thừa Tết Bính Ngọ 2026 sẽ vắng bóng chương trình “Gặp nhau cuối năm - Táo quân”. Việc tạm dừng một chương trình được nhiều thế hệ khán giả yêu mến gợi ra một câu hỏi lớn hơn: Giữa những chuyển động mạnh mẽ của đời sống hôm nay, khán giả đang thực sự chờ đợi điều gì ở các chương trình hài Tết dịp năm mới?