Ngày sum họp

THÁI ANH
Chia sẻ

(PNTĐ) - Hôm đó, trong zalo của đại gia đình tôi hiện lên tin báo: “Ngày… tháng…, hai nhánh gia đình ông già và ông trẻ gặp mặt. Người già trên 70 tuổi được miễn phí. Các cháu từ 6 tuổi trở lên mỗi người đóng góp 300.000 đồng. Ai tham gia đăng ký và đóng góp”.

Một lát sau, mọi người đăng ký gặp mặt rất rôm rả. Đặc biệt, có 2 gia đình các bác ở Mỹ cho biết cũng sẽ bay về Việt Nam để tham gia họp gia đình. “Lá rụng về cội, năm nào đi được là đi, chỉ sợ sau này sức khỏe không cho phép thì đành chịu. Lần này, bác sẽ cho các cháu chắt về để nhận họ hàng”, một bác viết. 

Ai trong đại gia đình chúng tôi cũng đều trân trọng hướng về ngày họp gia đình như vậy. 5 năm rồi, đại gia đình tôi mới có cơ hội được gặp nhau. Bình thường, cứ 3 năm là chúng tôi họp mặt một lần nhưng hai năm qua do dịch Covid-19 mà kế hoạch bị lui lại.

Quy định định kỳ họp mặt con cháu bắt đầu từ sáng kiến của ông nội tôi. Hồi đó, bố tôi và các cô chú đều lần lượt thoát ly lên thành phố, ở quê chỉ còn lại mình ông bà tôi. Thi thoảng, bố mẹ tôi về thăm ông bà thì cô chú tôi lại vừa từ quê lên. Mỗi người đi vào một dịp nên chẳng ai gặp ai. Lúc lên thành phố thì anh em bận rộn mưu sinh, tiếng là ở gần nhưng cũng ít qua lại nhà nhau được. Thế là ông tôi quyết định, cứ vào Chủ nhật tuần cuối cùng của mỗi quý, ông bà mở tiệc đón tất cả con cháu về. Còn giữa khoảng thời gian đó, nhà ai có điều kiện qua lại quê thì cứ chủ động. Hồi đó, việc gặp mặt chỉ diễn ra trong quy mô nhỏ vì số thành viên trong gia đình tôi chưa nhiều. Ngoài ông bà có bố mẹ tôi, các cô chú và chúng tôi, một đàn trẻ con lít nhít.

Ngày sum họp - ảnh 1
Ảnh minh họa

Sau đó, qua thời gian, chúng tôi lớn dần, có người yêu và có người đã lập gia đình rồi sinh con. Từ hai người là ông bà tôi nay con cháu đã lên tới 25 người, tính cả dâu, rể. Nhưng vẫn đều đặn 1 quý một lần, chúng tôi lại cùng về quê. Cả nhà ngồi ăn cơm từ trong nhà ra tận ngoài sân, cười nói rôm rả.

Dưới ông tôi còn một em trai. Nhánh con cháu của ông trẻ cũng rất đông. Một lần, ông tôi quyết định ngoài họp mặt con cháu “nội bộ gia đình” thì cứ 3 năm sẽ có thêm buổi họp cả “nhánh ông già và ông trẻ”. Mục đích là để cho anh em, con cháu trong dòng họ ở các thế hệ nhận mặt nhau.

  Ít lâu sau, ông bà tôi mất, ông bà trẻ cũng qua đời. Thế nhưng, theo nếp của ông bà để lại con cháu chúng tôi vẫn duy trì nề nếp họp gia đình. Trước đây, mỗi lần họp mặt là mấy cô bác ở gần rất vất vả vì phải lo đi chợ, chuẩn bị cỗ bàn. Công nghệ chưa phát triển, việc liên lạc cũng gặp nhiều khó khăn. Bố tôi có khi phải dành ra mấy ngày chỉ để gọi điện thông báo, rồi lại gọi để kiểm tra lại thông tin. Nhưng nay nhờ có hệ thống mạng xã hội, zalo… chỉ cần một cái “up” là con cháu hai nhánh đều nhận được. Chúng tôi thông báo rõ ràng từng suất đóng góp và sau đó dùng kinh phí thu được đặt cỗ ở ngoài nhà hàng. Đến giờ, anh em chỉ việc đến điểm hẹn nên không ai phải vất vả nấu nướng, dọn dẹp nữa. 

Chúng tôi nhận thấy trong thời buổi @, đây đó vẫn có nỗi lo cấu trúc gia đình sẽ trở nên lỏng lẻo hơn, các thành viên sẽ gần nhau hơn trên thế giới ảo mà xa nhau ở thế giới thật. Nhưng với chúng tôi lại khác, nền tảng gia đình vẫn rất bền vững. Ở đó, anh em con cháu vẫn luôn gắn kết với nhau, chia sẻ vui buồn được với nhau. Các con, cháu thế hệ sau vẫn luôn nhớ trên mình còn có ông, bà, các bác, cô, chú. Còn các ông bà thì vẫn dõi theo được sự phát triển của các con, cháu.

Tôi thầm cảm ơn ông bà tôi khi còn sống đã nhìn ra vai trò của gia đình và giúp chúng tôi gần nhau qua những buổi sum họp như thế. Anh em từ khắp nơi đổ về, gặp lại nhau mừng mừng tủi tủi. Chúng tôi thấy mình già đi, nhưng các con cháu thì lớn rất nhanh và truyền thống gia đình thì cứ thế được tiếp nối.

Tin cùng chuyên mục

Canh cánh nỗi lo không đủ sống

Canh cánh nỗi lo không đủ sống

(PNTĐ) - Mặc dù dịch Covid-19 đã được kiểm soát, song 2 năm dịch bệnh đã khiến nhiều gia đình rơi vào cảnh khó khăn. Nhất là khi gần đây, “cơn bão giá” hàng tiêu dùng khiến các bà nội trợ phải xoay sở, thắt chặt chi tiêu sinh hoạt để đảm bảo mức sống gia đình.
Nũng phải khéo...

Nũng phải khéo...

(PNTĐ) - Nhiều khi chỉ cần vài ba chị em ngồi chụm lại với suất ăn trưa, mấy ly nước ép và những câu chuyện giảm béo, tập gym, tìm trường cho con... thế là thành “cái chợ” giữa cơ quan. Ai cũng cho đó là “cái chợ” tầm phào nhưng riêng tôi lại không nghĩ thế. Tôi thấy mình bấy lâu khôn ra nhờ những cái “chợ”, biết đâu nếu lắng nghe chị em “đàm thiên thuyết địa” lại biết khối điều lý thú. Một trong những câu chuyện ấy là chủ để làm nũng của phái đẹp, hay nói đúng hơn đó là một nghệ thuật của phụ nữ.