Nhà mới của nội

Chia sẻ

Tôi chưa từng nghĩ ông nội mình đã già như thế, cho tới ngày ông nội gọi điện cho tôi, nói: “Cháu à, cháu bố trí cuối tuần này đi với ông nhé. Ông cần cháu cùng ông lo một việc lớn. Cháu cố gắng đến sớm”.

Việc lớn là gì thì ông không nói qua điện thoại. Tôi hứa với ông cuối tuần về đưa ông đi. Ông nội tôi có 6 người cháu nội ngoại. Tôi là cháu đầu tiên, lớn nhất của ông. Kể từ khi tôi tốt nghiệp đại học, ra trường, ông nội luôn coi tôi là một người trưởng thành thực thụ. Mỗi khi nhà bàn bạc việc gì, ông nội đều gọi tôi đến, cùng ngồi nghe với các cô, chú. Lần này là việc của cá nhân, ông cũng nhớ đến tôi.

Chủ nhật, tôi đến nhà ông nội thật sớm thì ông đã quần áo chỉnh tề. Sau đó, ông đội mũ bảo hiểm, bảo tôi đèo ông đi. “Mình đi hơi xa một chút cháu ạ”. Tôi nói vậy thì muốn gọi xe taxi để hai ông cháu đi nhưng ông bảo ông vẫn khỏe, vẫn còn ngồi được xe máy. Ông thích được ngồi sau tay lái của cháu nội ông.

Trên đường đi, ông mới nói tôi đèo ông đến công viên nghĩa trang. Ông muốn đi tìm cho mình một “ngôi nhà mới”, nơi sẽ đón ông khi ông qua đời. Tôi khựng lại, táp xe vào vỉa hè, thảng thốt: “Ông ơi, cháu nghĩ hãy còn quá sớm để lo việc này. Cháu không muốn ông đi tìm mộ đâu. Cháu thấy giờ không thích hợp”.

Ông nội nắm lấy bàn tay tôi, lắc mạnh: “Không sớm đâu cháu. Ông năm nay đã ngoài 80 tuổi rồi. Đã đến lúc, cả ông và gia đình mình sẽ phải nghĩ tới ngày ông không còn trên cõi đời này nữa. Và ông muốn chủ động đón nhận việc đó. Ông muốn chọn nhà mới cho mình”.

Ảnh minh họaẢnh minh họa

Tôi không thể phủ nhận lời ông nói vì sinh lão bệnh tử là quy luật của đời người. Ai rồi cũng có lúc phải lìa xa cõi tạm. Nhưng, chưa bao giờ tôi hình dung sẽ có ngày tôi đi chọn mộ phần cho ông của mình.

Cuối cùng, sau một buổi sáng, ông đã tìm được một ngôi nhà mới cho chính mình. “Nhà” nằm trên một quả đồi, quay về hướng Tây. Ông tham khảo ý kiến của tôi thấy nhà mới của ông như thế nào? Liệu ông nằm ở đây có được không? Khi tôi đồng ý thì ông vui lắm, nói là mình đã có thể yên tâm rồi. Rồi ông đưa cho tôi một bài thơ do ông tự làm, nói về tình yêu của ông với cuộc đời. Ông dặn tôi khi ông qua đời, hãy khắc bài thơ này lên bia mộ cho ông.

Trên đường về hôm đó, lòng tôi chộn rộn nhiều cảm xúc lẫn lộn. Ông tôi ngồi sau xe máy, nhỏ thó, đưa hai tay gầy guộc quàng chặt bụng tôi. Tôi bỗng nhớ lúc mình còn nhỏ, ông đã dắt tôi đi những bước đi đầu tiên. Suốt những năm tháng tôi học phổ thông, ông lại đưa đón tôi đi học. Ông còn bảo vệ khi tôi bị đám đầu gấu bắt nạt. Tôi cũng nhỏ bé, thường đứng sau, nép vào sau ông nội mà thấy rất vững dạ, an tâm.

Ông đã là bờ vai, là điểm tựa để tôi tựa suốt những năm tháng thơ ấu. Khi tôi tốt nghiệp THPT, chuẩn bị thi vào đại học, ông cũng giúp định hướng tương lai, con đường sự nghiệp cho tôi. Nhưng bây giờ, đến lượt ông lại tựa vào tôi, nhờ cậy tôi trong những giai đoạn quyết định. Lúc gần về đến nhà, ông còn nói tôi hãy giúp ông thuyết phục bố mẹ tôi đồng ý để ông mua trước mộ phần. Việc này sẽ không gây xui xẻo và ông sẽ tiếp tục sống tốt, sống lâu bên con cháu.

Từ khi có “nhà mới”, tôi thấy ông thư thái hẳn lên. Cả đời ông tôi hy sinh, nghĩ cho con cháu. Cho tới lúc cuối đời, ông mới có thể nghĩ cho riêng mình. Thi thoảng, ông ngồi trò chuyện, căn dặn tôi luôn phải sống cho tốt, vui vẻ, hạnh phúc. Nếu ông có mất đi, vẫn sẽ luôn dõi theo, phù hộ cho tôi.

Nghe ông nói vậy, tôi lại càng thấy bổn phận của mình phải quan tâm và yêu ông nhiều hơn. Ông tôi đang dần bước về phía đích của cuộc đời mình, để thế hệ con cháu của ông lại tiếp tục bước tới.

HUYỀN THƯƠNG

Tin cùng chuyên mục

Đại diện vẻ đẹp của phụ nữ hiện đại

Đại diện vẻ đẹp của phụ nữ hiện đại

(PNTĐ) - Phí Thanh Thảo là một trong những gương mặt vận động viên bắn súng trẻ nổi bật nhất Việt Nam hiện nay. Sinh năm 2004, cô được giới chuyên môn và người hâm mộ thể thao Việt Nam chú ý không chỉ bởi thành tích thi đấu xuất sắc mà còn bởi ngoại hình rạng rỡ, phong thái tự tin mỗi khi xuất hiện trên đường bắn cũng như ngoài đời thường.
Người kiến tạo ngôi trường hạnh phúc

Người kiến tạo ngôi trường hạnh phúc

(PNTĐ) - Cô giáo Nguyễn Xuân Lan, Hiệu trưởng Trường Tiểu học Marie Curie (cơ sở Mỹ Đình, Hà Nội) với hơn 30 năm miệt mài với phấn trắng và bảng đen, không chỉ là người lái đò vững tay mà còn là người “bà” hiền hậu, luôn ở bên từng bước phát triển của học sinh, trở thành hình ảnh tiêu biểu của tình yêu nghề, yêu trẻ trong lòng phụ huynh và học sinh.
Chợ Đồng Xuân và văn hóa Kẻ Chợ: Dòng chảy đô thị từ Thăng Long xưa đến không gian di sản sáng tạo

Chợ Đồng Xuân và văn hóa Kẻ Chợ: Dòng chảy đô thị từ Thăng Long xưa đến không gian di sản sáng tạo

(PNTĐ) - Hà Nội từng được gọi bằng một cái tên: Kẻ chợ. Cách gọi mộc mạc nhưng hàm chứa nhiều tầng ý nghĩa về một đô thị buôn bán, giao thương, nơi con người gặp gỡ và tạo nên nhịp sống sôi động. Trải qua nhiều thế kỷ, cùng với sự phát triển của kinh thành Thăng Long - Hà Nội, văn hóa Kẻ chợ không mất đi mà tiếp tục biến đổi, thích nghi, để rồi vẫn hiện hữu rõ nét trong những không gian quen thuộc, tiêu biểu là chợ Đồng Xuân.
“Số hóa” hoạt động Hội

“Số hóa” hoạt động Hội

(PNTĐ) - Thời gian qua, các cấp Hội LHPN Hà Nội đã đẩy mạnh ứng dụng công nghệ thông tin (CNTT) trong hoạt động Hội. Thực tế cho thấy, công tác số hóa hoạt động Hội, đồng bộ từ nâng cao nhận thức, trình độ; đổi mới tuyên truyền; đa dạng hoạt động... mang lại hiệu quả rõ rệt, giúp phong trào thi đua của Hội Phụ nữ ngày càng lan tỏa, có sức hút.
Không có “Táo quân”, mùa hài Tết 2026 có gì?

Không có “Táo quân”, mùa hài Tết 2026 có gì?

(PNTĐ) - Đêm Giao thừa Tết Bính Ngọ 2026 sẽ vắng bóng chương trình “Gặp nhau cuối năm - Táo quân”. Việc tạm dừng một chương trình được nhiều thế hệ khán giả yêu mến gợi ra một câu hỏi lớn hơn: Giữa những chuyển động mạnh mẽ của đời sống hôm nay, khán giả đang thực sự chờ đợi điều gì ở các chương trình hài Tết dịp năm mới?