Bài thơ “Cạm bẫy tình” nhìn thẳng vào “mê cung” cảm xúc bằng lăng kính hóm hỉnh
(PNTĐ) - Nhà thơ Ngọc Lê Ninh từ lâu đã được biết đến là người luôn biết cách pha trộn giữa cái thực tế trần trụi và cái lãng mạn siêu hình trong các sáng tác. Với bài thơ "Cạm bẫy tình", anh không chọn cách ca tụng tình yêu bằng những đóa hồng hay ánh trăng, mà chọn cách nhìn thẳng vào "mê cung" của cảm xúc bằng một lăng kính vừa hóm hỉnh, vừa sắc sảo.
CẠM BẪY TÌNH
Sống trên đời đừng tin con gái lắm
Họ thích vuốt ve chiều chuộng khát shopping
Tiền vàng bạc say hơn tình nồng thắm
Phường đàn ông dễ mắc cạm bẫy tình.
Sống trên đời đừng tin con gái lắm
Họ có tim hồng hình bóng chùm nho
Đừng ảo tưởng đàn ông mình là Cáo
Trước vườn yêu cũng ngơ ngáo như Bò.
Sống trên đời đừng tin con gái lắm
Mắt họ xanh như biển lặng chiều nay
Tàu đàn ông chở nặng tình mê đắm
Khẽ lật chìm nếu liều lĩnh qua đây....

Mở đầu mỗi khổ thơ, điệp khúc "Sống trên đời đừng tin con gái lắm" vang lên như một lời định đề, một sự thức tỉnh đầy lí trí. Đồng thời, tác giả không ngại đưa những khái niệm hiện đại như "shopping", "tiền vàng" vào thơ:
"Họ thích vuốt ve chiều chuộng khát shopping
Tiền vàng bạc say hơn tình nồng thắm"
Có thể nói, bài thơ bắt đầu bằng những nét chấm phá rất "đời". Tình yêu trong mắt Ngọc Lê Ninh không phải là một ốc đảo tách biệt với vật chất, mà là nơi những giá trị thực tế và cảm xúc đan xen, nơi "phường đàn ông" nếu thiếu đi sự tỉnh táo sẽ dễ dàng sa chân vào những cạm bẫy ngọt ngào.
Cái hay nhất của bài thơ nằm ở cách ví von đầy biểu cảm ở khổ thứ hai:
"Họ có tim hồng hình bóng chùm nho
Đừng ảo tưởng đàn ông mình là Cáo
Trước vườn yêu cũng ngơ ngáo như Bò."
Mượn chất liệu từ truyện ngụ ngôn nổi tiếng của La Fontaine về “Con Cáo và Chùm nho”, Ngọc Lê Ninh đã thực hiện một cú đảo ngược ngoạn mục. Nếu trong ngụ ngôn, con cáo chê nho xanh vì không hái được, thì ở đây, người đàn ông tự huyễn hoặc mình là "Cáo" (thông minh, săn đuổi) nhưng cuối cùng lại hóa thành "Bò" (khờ khạo, ngơ ngác). Sự đối lập giữa "Cáo" và "Bò" tạo nên một tiếng cười tự trào hóm hỉnh, bóc trần cái vẻ ngoài tự tin của phái mạnh khi đứng trước sức hút khó cưỡng của "chùm nho" tình ái.
Khổ thơ cuối nhà thơ đưa người đọc trở lại với vẻ đẹp cổ điển nhưng chứa đựng sự nguy hiểm tiềm tàng:
"Mắt họ xanh như biển lặng chiều nay
Tàu đàn ông chở nặng tình mê đắm
Khẽ lật chìm nếu liều lĩnh qua đây..."
Hình ảnh đôi mắt xanh như biển lặng là một ẩn dụ tuyệt đẹp. Biển càng lặng thì vực sâu càng khó lường. Ngọc Lê Ninh đã rất tinh tế khi ví "đàn ông" như những con tàu chở nặng tình cảm. Cấu trúc đối lập giữa sự "mê đắm" (nặng nề) và sự "lật chìm" (mỏng manh) cho thấy một chân lý vĩnh cửu: Trong cuộc chơi của trái tim, kẻ si tình nhất luôn là kẻ dễ tổn thương nhất.
Bài thơ "Cạm bẫy tình" không phải là một lời oán trách, mà là một sự ngợi ca gián tiếp về quyền năng của phái đẹp và sự huyền bí của tình yêu. Bằng lối thơ phóng khoáng, nhịp điệu dồn dập và những hình ảnh so sánh độc đáo, Ngọc Lê Ninh đã khắc họa thành công diện mạo của tình yêu thời hiện đại: có thực dụng, có mê đắm, có cả sự tỉnh táo lẫn những cơn say quên lối về.














