Con trưởng thành, cha mẹ về quê dưỡng già

Chia sẻ

Dựng vợ gả chồng xong cho hai đứa con, ông bà đưa ra một quyết định mang tính bước ngoặt. Thay vì sống chung với vợ chồng con trai ở thành phố, họ sẽ bán nhà về quê mua đất tự lập cuộc sống khi về già.

Hai ông bà cùng quê, thời trẻ ra thành phố học đại học rồi lập nghiệp, lập thân. Thời đó, quê nghèo, trụ lại thành phố là mơ ước của những người trẻ thoát ly như ông bà. Khi nhập được hộ khẩu ở thành phố, ông bà không còn nghĩ đến chuyện về quê sống ở bất kỳ hoàn cảnh nào. Ông còn khẳng định trong gia phả của họ tộc sau này sẽ có chi họ Hoàng ở Hà Nội, và gốc chi từ gia đình ông bà. Vì vậy, căn nhà ông bà tâm huyết xây dựng nên sẽ là nơi thờ phụng chi tộc và là nơi sống đến cuối đời cùng con cháu.

Mấy chục năm làm ăn, bôn ba sinh sống ở thành phố. Đến khi con cái trưởng thành, dựng vợ gả chồng xong, ông bà bỗng thay đổi quan niệm sống. Ngày ông về hưu cũng là lúc ông bà lo xong chuyện cưới hỏi cho con trai và con gái. Ai nhìn vào cũng bảo, từ đây, ông bà được thảnh thơi an hưởng tuổi già bên con cháu. Họ sống chung cùng vợ chồng con trai, nhanh thì một năm nữa sẽ lên chức ông bà nội, ngoại. Có thời gian, ông bà sẽ giúp các con chăm sóc cháu, tuổi già vui vầy bên cháu nội, cháu ngoại thì hạnh phúc còn gì bằng.

Con trưởng thành, cha mẹ về quê dưỡng già - ảnh 1 (Ảnh: Minh họa)

Vậy nhưng, một ngày, ông bà gọi các con về họp gia đình rồi thông báo: Bố mẹ tính sẽ bán căn nhà mặt phố này lấy tiền mua cho vợ chồng anh Thành một căn hộ để sống riêng, cho em Yến một khoản để làm vốn. Số tiền còn lại, bố mẹ về quê mua mảnh đất, xây ngôi nhà nhỏ sống già ở đó. Tuổi già, bố mẹ muốn vui thú điền viên, các con hãy ủng hộ nhé!

Cả con trai lẫn con gái ông bà đều ngạc nhiên, tuổi già cần con cháu bên cạnh, ông bà về quê xa xôi cách trở bất tiện cho cả hai bên. Nhất là con cái không yên tâm khi bố mẹ đau ốm không cận kề chăm sóc, đi về thì bất tiện. Vậy nên, các con phản đối kịch liệt ý định về quê sống của ông bà. Nhưng ý họ đã quyết, con cái đành thuận theo.

Hàng xóm và người thân nghe tin ông bà bán nhà ở phố về quê sống già một mình đều tỏ vẻ ái ngại. Người ta nói già cậy con, đến tuổi này rồi, ông bà còn tính chuyện sống ở quê làm gì cho khổ mình, khổ con. Cũng có người nói ông bà già rồi nên trái tính trở nết, cuộc sống bất hòa với con cái nên mới tính đến chuyện sống riêng. Lại có người thuận theo, ừ thì sống riêng với con cái nhưng nên sống gần không nên sống xa như vậy. Khi khỏe mạnh chẳng sao, nhưng khi ốm đau già yếu, bất tiện, khó khăn trăm bề. Mặc ai nói gì, ông bà chỉ cười bảo muốn tự lập cuộc sống của mình, không đặt nặng trách nhiệm phụng dưỡng tuổi già cho con cháu.

Sau khi bán nhà và tìm mua cho vợ chồng con trai căn hộ để ổn định cuộc sống, ông bà về quê mua lại mảnh đất ngày xưa của bố mẹ để lại đã bị họ bán đi cách đây hơn chục năm. Ngày đó, ông bà nghĩ chẳng về quê sống nên giữ đất làm gì, bố mẹ già rồi đón ra phố phụng dưỡng đến khi trăm tuổi. Nhưng, ông bà chưa kịp đón bố mẹ ra phố sống cùng thì họ đổ bệnh lần lượt mất đi.

Ngoài số tiền mua đất xây nhà ở quê, ông bà còn dành một khoản để lo ốm đau tuổi già. Họ không muốn đặt gánh nặng lên con cháu khi cuộc sống của chúng còn nặng gánh lo cho gia đình riêng của mình. Ngày chia tay con cháu về quê sống già, lòng ông bà chợt thanh thản đến lạ. Cha mẹ sinh con ra nhưng chúng có cuộc đời của chúng, chẳng nên ràng buộc với quan niệm sinh để lo cho tuổi già của mình. Nếu con cái có hiếu, chúng sẽ quan tâm cha mẹ bằng nhiều cách không phải cứ sống bên cạnh mới là hiếu thuận.

Ngôi nhà nhỏ dựng lại trên nền đất cũ của cha mẹ ngày xưa, ông bà như được sống lại những ngày tuổi thơ ở đó. Quê hương chẳng bao giờ rũ bỏ những người đi xa trở về. Hàng xóm ngày xưa không còn nhưng con cháu họ được ông bà, cha mẹ kể lại “gia phả” của làng nên người trẻ vẫn biết ông bà là ai. Thỉnh thoảng, họ sang nhà ông bà chơi, uống nước chè xanh, kể lại câu chuyện của ông bà, cha mẹ họ với ông bà cụ bên này. Tình làng nghĩa xóm cứ thể nảy nở và thắt chặt thêm.

Quê cha đất tổ, dù đi muôn phương nhưng đến già, con người ta lại giống như chiếc lá rơi về cội. Với người già, tìm về quê cha đất tổ, hiếu thuận cuối đời với tổ tiên lại là niềm vui trong cuộc sống, và giữ lại cái gốc nguồn cội cho con cháu sau này.

KHÁNH VÂN

Tin cùng chuyên mục

Tiệm giặt là hạnh phúc của những cô gái khiếm thính

Tiệm giặt là hạnh phúc của những cô gái khiếm thính

(PNTĐ) -Nép mình trên đường bờ sông Sét (phường Tân Mai, quận Hoàng Mai, Hà Nội), có một tiệm giặt nhỏ. Đây là tiệm giặt hạnh phúc của những cô gái khuyết tật cùng làm việc, tương trợ, giúp đỡ nhau. Nơi này còn là địa chỉ tạo công ăn việc làm, dạy nghề miễn phí cho người khiếm thính giúp họ tự tin và hướng tới bình đẳng xã hội.
“Cởi trói” cho con dâu siêu thị

“Cởi trói” cho con dâu siêu thị

(PNTĐ) -Lâu nay, đa số mẹ chồng có quan niệm làm vợ, làm dâu thì phải biết nội trợ, vào bếp nấu ăn hàng ngày cho gia đình. Do đó, họ có sẵn định kiến với những con dâu mua đồ chế biến sẵn trong siêu thị thay vì trực tiếp vào bếp nấu nướng. Tuy nhiên, thời hiện đại, nhiều mẹ chồng đã chấp nhận "cởi trói" cho con dâu siêu thị.
Tội gì mà về ngoại...

Tội gì mà về ngoại...

(PNTĐ) - Gần 2 năm rồi Thoa chưa được về thăm nhà. Tiếng là quê cô ở xa, nhưng cũng chỉ sau vài giờ máy bay là tới.  Chẳng qua nhà chồng Thoa cứ lấy đủ lý do để ngăn không cho cô về. Mẹ chồng Thoa chỉ muốn ở gần con cháu, nhưng chưa từng nghĩ bố mẹ Thoa cũng vậy.
Nhà trọ, nhà mình

Nhà trọ, nhà mình

(PNTĐ) - Hôm chuyển về nhà mới, mấy cái rương sắt, thùng giấy đã cũ mèm dùng để đựng đồ đạc, sách vở bấy lâu, chị vẫn cẩn thận giữ lại. Anh bảo đem bán hết nhôm nhựa đi cho gọn gàng, chị bảo: “Để dành phòng khi còn chuyển nhà chứ!”. Anh rưng rưng nhìn chị tủm tỉm cười…