Những người mẹ “siêu nhân”

Chia sẻ

PNTĐ-Để chăm sóc những em bé bại não, khiếm khuyết về trí tuệ, những người mẹ ấy đã phải nỗ lực, cố gắng như những “siêu nhân” thực sự.

 
Đến giờ, chị Lê Thị Trang (sinh năm 1991, Nam Từ Liêm, Hà Nội) vẫn không khỏi bàng hoàng khi nhớ lại cái ngày đầu tiên phát hiện con bị tổn thương não. Năm 2016, Sóc chào đời bụ bẫm, khỏe mạnh, nhưng đến 44 ngày tuổi thì bỗng nhiên, chị thấy con khóc ngặt nghẽo không dứt. Vợ chồng chị vội vàng đưa con đi khám, bác sỹ chẩn đoán, Sóc bị xuất huyết não, phải mổ gấp. 
 
Bé Sóc mổ ở bán cầu não trái nên nửa người bên phải bị teo lại. Chị buộc phải nén nỗi đau để làm chỗ dựa vững chắc nhất cho con. Đến nay, đã gần 5 tuổi, Sóc mới biết ngồi và bắt đầu tập bò. Suốt quá trình ấy, ngày nào chị cũng trò chuyện cùng con. Buổi tối trước khi đi ngủ, chị kể chuyện cho con nghe, dù suốt gần 5 năm qua, con trai chị vẫn không hiểu những lời mẹ nói. 
 
Nhưng điều chị đau khổ nhất, là bé Sóc bị động kinh. Có khi con đang tắm, đang ăn, đang ngồi chơi… bất chợt cơn động kinh xảy ra. Có lần, bé Sóc tập lẫy, bị động kinh, răng vập vào môi, máu chảy đầm đìa. Hay, có lúc con đang ngồi trên ghế thì lên cơn co giật ngã đập đầu xuống đất… “Tôi không dám ốm, bởi nếu ốm, sẽ không ai chăm sóc tốt nhất cho con. Tôi cũng không còn thói quen đi chơi hay du lịch ở đâu bởi tôi sợ những câu hỏi của mọi người khiến tim tôi thắt lại. Người ta ao ước con học giỏi, thành thiên tài, còn tôi chỉ ao ước con bình thường” - chị Trang nghẹn ngào. 
 
Những người mẹ “siêu nhân” - ảnh 1
Các mẹ “siêu nhân” cùng nhau gặp gỡ, chia sẻ 

 
Một mẹ “siêu nhân” bản lĩnh khác là chị Đinh Thị Lan Anh, (SN 1980, Hà Đông, Hà Nội). Hơn 10 năm chạy chữa vô sinh, vợ chồng chị vui mừng đón đứa con đầu tiên chào đời. Thế nhưng, Kẹo lại yếu ớt, không thể ngóc đầu dậy, không có cảm giác nghe, không có phản xạ bú hoặc đòi bú. Đi khám, bác sỹ nói con chị bị bệnh tổn thương não.
 
Sau cú sốc, chị tham gia lớp diện chẩn, sau đó học bấm huyệt bàn chân, cột sống để chăm sóc, trị liệu cho con. Một ngày, chị dành hầu như toàn bộ thời gian cho con. Buổi sáng, xoa bóp bấm huyệt cho con khoảng 30 phút, chiều về chị lại bấm huyệt khoảng 45 phút.
 
Đêm đến, khi con đã đi ngủ, chị lại ngồi trị liệu tích hợp cho con gồm 6 bài khoảng 3 tiếng. Việc trị liệu được tiến hành bất cứ lúc nào có thể: lúc đón con về, khi đưa con đi chơi… Chị mua các loại lá để nấu nước tắm cho con để kích thích khứu giác, mua bồn sục về sục nước tắm để con tăng cảm giác trên da.
 
Khi bế con xuống công viên chơi, khi các bé khác tự chạy nhảy thì chị phải bế con đến tận mọi nơi để chỉ cho con biết, cho con sờ… Vợ chồng chị còn cho con đi du lịch để con nhìn ngắm thế giới xung quanh dù chị biết, sự cảm nhận của con có lẽ vô cùng thấp. 
 
Nhờ những trị liệu thường xuyên kiên trì của mẹ, bé Kẹo đã tiến triển khá hơn những bạn cùng thể bại não khác. Tròn 7 tháng, Kẹo biết lẫy, 2 tuổi nói được từ “mẹ”. “Khi nghe con nói từ đầu tiên, người tôi đông cứng lại. Tôi cấu vào tay xem có phải là đang mơ không? Mấy hôm sau, con lại nói thêm “mẹ” nữa. Đến giờ, con đã 2,5 tuổi, mới biết bò và vẫn chỉ nói được từ “mẹ” nhưng với tôi, đó là điều hạnh phúc nhất trên đời, bởi có lúc tôi nghĩ sẽ không bao giờ được nghe con gọi từ mẹ” - chị Lan Anh nói.
 
Mỗi lần cho con đi điều trị, chị cũng chứng kiến những gia đình khốn khó́ với hơn hai bé bị tổn thương não. Chị đau lòng trước những em bé mãi không bao giờ lớn, cô đơn nơi góc nhà. Chị chia sẻ với các ông bố bà mẹ đã bá́n xới tất cả, bồng bế nhau đi ở trọ để chữa bệnh cho con, chỉ cần là một tia hi vọng. Vì vậy, chị và một số cha mẹ đã tâm huyết lập ra “Hội Thiện nguyện Gia đình Siêu nhân” vào tháng 10/2018.
 
Hiện nay, Hội có gần 500 thành viên hoạt động trên địa bàn cả nước. Các mẹ “siêu nhân” bước ra từ facebook, cùng nhau giúp đỡ và động viên lẫn nhau. Các chị còn kết nối những địa chỉ khám miễn phí cho các bé, hỗ trợ các mẹ khó khăn tìm việc làm, thực hiện chương trình “bảo trợ gia đình siêu nhân” cho hơn 20 gia đình với mức hỗ trợ 500.000 đồng/tháng, quyên góp quần áo cũ, đồ dùng trị liệu cũ để tặng lại mẹ “siêu nhân” nào có nhu cầu.
 
Chị Lan Anh chia sẻ: “Tôi sẽ làm việc này đến khi nào còn có thể, bởi dù tiến triển của các con rất chậm, nhưng với bố mẹ, đó là sự nỗ lực cố gắng và vượt lên số phận để giúp con mình có được một cuộc sống tốt đẹp nhất”.
 
 
Hồng Nhung 

Tin cùng chuyên mục

Cùng nhau đi tiếp

Cùng nhau đi tiếp

(PNTĐ) - Có những lúc Hương thấy mình mệt mỏi vì sự thờ ơ của chồng, như thể Minh đang đứng ngoài những lo toan rất thật về cơm áo gạo tiền mà cô ngày ngày gánh lấy.
 “Tuyệt chiêu” cuối cùng

“Tuyệt chiêu” cuối cùng

(PNTĐ) - Yêu nhau đã nhiều năm, mong muốn chung sống với nhau suốt cả cuộc đời nhưng tình cảm của họ đã không được bố mẹ chấp nhận. Đứng trước tình thế ấy, nhiều bạn trẻ đã chọn giải pháp ăn cơm trước kẻng để "ép" bố mẹ phải đồng ý. Tuy nhiên đối sách này không phải lúc nào cũng thành công...
Thú vị chuyện làm dâu của cô dâu Việt Nam tại Pakistan

Thú vị chuyện làm dâu của cô dâu Việt Nam tại Pakistan

(PNTĐ) - Nằm ở vùng Tây Á, cộng đồng người Việt Nam tại Pakistan còn khiêm tốn, trong đó ước chừng chỉ có khoảng 10 cô dâu Việt Nam. Là một trong số ít cô dâu Việt, chị Trần Lệ Hằng đã vượt qua những bỡ ngỡ ban đầu về khác biệt văn hóa để có cuộc sống hạnh phúc, êm đềm trong đại gia đình nhà chồng tràn ngập yêu thương.
Về nhà với bố mẹ

Về nhà với bố mẹ

(PNTĐ) - Ngày tôi đi lấy chồng, dù tôi đã chọn được một người bạn đời phù hợp, nhưng bố mẹ vẫn dặn tôi: “Con đi lấy chồng, nhưng đây vẫn mãi là nhà của con. Nếu gặp bất cứ chuyện gì không như ý, hãy về với bố mẹ”.