Cảm ơn “thầy giáo ông”

Thái Anh
Chia sẻ

(PNTĐ) - Tổng kết mùa hè năm nay, cả nhà đều nhận xét là Bốp lớn lên rất nhiều. Người có công lớn trong việc “huấn luyện” Bốp, không ai khác chính là “thầy giáo ông”.

Bốp vốn rất sợ nước, còn mẹ Bốp thì lại nhát việc cho Bốp đi học bơi. Mẹ bảo đường thở của Bốp yếu lắm, nếu đi học bơi các nguy cơ như nước lạnh, dễ bị cảm, hóa chất của bể bơi có thể làm cho Bốp ốm thêm. Mỗi trận ốm, Bốp gầy sụt đi cả cân, trong khi mẹ nuôi Bốp nửa năm cũng chỉ lên được 2 lạng. Rồi Bốp cũng còn nhỏ, học sớm chưa chắc đã tiếp thu được thì khổ thầy, khổ cả trò. Và thế là kế hoạch cho Bốp đi học bơi cứ bị khất lần từ năm này sang năm khác.

Hè này, ông quyết định sẽ đưa Bốp đi học bơi, mặc cho mẹ vẫn rất lăn tăn. Ông an ủi mẹ rồi Bốp sẽ vượt qua được, biết bơi rất có ích cho Bốp. Một hai ngày đầu đi học bơi về, Bốp khóc quá, cứ níu lấy mẹ đòi bỏ. Nhưng, trước thái độ kiên quyết của ông, mẹ đành chịu. Không ngờ, 1 tuần sau đó, trong bữa cơm, ông tuyên bố một tin đặc biệt, Bốp đã biết bơi rồi. Hơn thế, còn bơi rất nhanh, là nhóm học sinh dẫn đầu của lớp. Mẹ mừng quá, thảo nào mà mấy hôm nay thấy Bốp ăn khỏe, rồi sau đó cũng ngủ rất ngon. Bình thường, Bốp còn phải trằn trọc, đòi mẹ xoa lưng mãi mới ngủ thì nay, đặt mình xuống giường là Bốp ngủ một mạch tới sáng. Mà lạ làm sao, ngâm nước như vậy mà mẹ không thấy Bốp bị hắt hơi, sổ mũi gì.

Ông giải thích: Đó là do Bốp vận động nên cơ thể khỏe ra, ăn khỏe, ngủ khỏe. Tới đây, sau khi Bốp đã được “xóa mù” bơi, ông sẽ luyện cho Bốp bơi nhiều và đều hơn. “Con yên tâm, chỉ một năm nữa, Bốp còn cao lên, rắn rỏi, không còn ốm yếu nữa”, ông hứa. Tất nhiên là mẹ tin ông nói đúng.

Cảm ơn “thầy giáo ông” - ảnh 1
Ảnh minh họa

Việc thứ hai ông làm cho Bốp là dạy Bốp đi xe đạp. ở nhà có cái xe đạp của chị họ Bốp để lại, ông giục cho Bốp đi tập xe nhưng vẫn lý do “giờ nó bé, nhỡ té ngã lại khổ” để mẹ chần chừ. Thế là tranh thủ mùa hè lúc Bốp được nghỉ học, cứ sáng ra, ông lại dắt xe ra con ngõ nhỏ phía trước để dạy Bốp tập đi. Mà ông tài lắm, chỉ sau mấy đường cơ bản là Bốp đã đi được một đoạn nhỏ, tiến tới đoạn dài hơn rồi cuối cùng là đi được từ đầu ngõ đến cuối ngõ. Nhưng, ông vẫn bảo Bốp phải giữ bí mật với bố mẹ. Khi Bốp đã thành thạo, ông bắt đầu kèm Bốp tự đi từ nhà ông về nhà Bốp ở gần đó. Ông dạy Bốp cách nhìn đèn xanh,đỏ, cách quan sát xe hai bên, cách xử lý các tình huống phát sinh trên đường. Nhờ vậy mà bây giờ, Bốp đã có thể tự mình về nhà mà không cần có mẹ.

Sáng đó, mẹ Bốp lại chuẩn bị đèo Bốp sang nhà để gửi ông. Không ngờ, Bốp nhảy lên xe, đạp thoăn thoắt về phía trước trước sự ngạc nhiên quá đỗi của mẹ. Rồi mẹ reo lên, vui mừng: “Ôi, Bốp biết đi xe đạp thì mẹ đỡ phải đưa Bốp đi về mỗi ngày. Nhiều hôm mẹ bận làm quá mà cứ phải băn khoăn việc đưa đón Bốp đấy”.

Gia đình nhỏ của Bốp cảm ơn “thầy giáo ông” thật nhiều đã dạy cho “học sinh cháu” bao điều bổ ích.

Tin cùng chuyên mục

Bà nội “ít học”

Bà nội “ít học”

(PNTĐ) - Bố mẹ lúc nào cũng lôi bà nội “ít học” ra để làm gương cho Tôm và Tép, “rằng nếu giống bà thì sau này chỉ có về quê làm ruộng mà thôi, chẳng được ngẩng cao thành người”. Nhưng với hai anh em, bà nội mới chính là “kho tàng” đầy những điều yêu thương mà cả hai lúc nào cũng nhớ mong được tìm về.
Đàm Thủy - nơi hội tụ nét đẹp hoang sơ

Đàm Thủy - nơi hội tụ nét đẹp hoang sơ

(PNTĐ) - Xã Đàm Thủy (huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng) không chỉ là một vùng đất cổ gắn với lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc, mà nơi đây còn mang vẻ đẹp nên thơ, hùng vĩ đặc trưng của non nước Cao Bằng. Đặt chân đến mảnh đất này, du khách không khỏi ngạc nhiên trước vẻ đẹp tựa bức tranh thủy mặc mà thiên nhiên ban tặng cho Đàm Thủy, vùng đất nơi biên cương với những điểm đến hấp dẫn.
Tiền bạc phân minh, ái tình dứt khoát

Tiền bạc phân minh, ái tình dứt khoát

(PNTĐ) - Người phụ nữ ngót 50 tuổi hỏi đi hỏi lại rằng: “Anh ấy muốn em phải đi làm thủ tục ghi tên anh ấy vào tất cả các giấy chứng nhận sở hữu như sổ đỏ, nhà ở, xe ô tô thì mới tin rằng em yêu anh ấy thật. Em thì có tình cảm với anh ấy, nhưng em thấy cách hành xử đó khiến em thấy “sao sao”. Em nói rằng cái nhà, mảnh đất em đang có là một phần mồ hôi công sức của chồng cũ, nó sẽ là của các con em, thì anh ấy giận, mấy hôm nay ở trong đơn vị, không ra thăm em nữa. Em nhớ anh ấy lắm, nhưng em cần nghe ý kiến của các anh, chị, là những người khách quan, để em có thể vững tin hơn trong quyết định của mình”.
Tỏ tình lúc nửa đêm

Tỏ tình lúc nửa đêm

(PNTĐ) - Tốt nghiệp trường Sư phạm, chàng trai chưa đầy hai mươi tuổi được phân về một trường tiểu học vùng nông thôn hẻo lánh. Lẽ ra anh có thể về dạy ở trường cấp 2 thị trấn, nhưng không ai nghĩ rằng anh ấy lại chủ động đề xuất xin được về dạy ở một trường tiểu học có hoàn cảnh khó khăn.