ĐÔI DÉP

Chia sẻ

Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác
Số phận chiếc này phụ thuộc ở chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khăng khít song hành
Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó nhau vì một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia...
                                           Nguyễn Trung Kiên

ĐÔI DÉP - ảnh 1

LỜI BÌNH:
Đôi dép quen thuộc với mọi người nên dường như không ai để ý đến nó. Vậy mà bất ngờ và thú vị thay, vật bình dị này lại khơi nguồn cảm hứng cho người làm được thơ hay. Tác giả ấy là Nguyễn Trung Kiên và thi phẩm đó có nhan đề "Đôi dép".

Bài thơ gồm hai lớp nghĩa rõ rệt: lớp nghĩa thực nói về đôi dép, lớp nghĩa ẩn nói về tình cảm lứa đôi, đời sống vợ chồng. Bằng thể thơ tự do, mượn lời tâm sự với nhân vật trữ tình "em", tác giả nói về thuở ban đầu dép có nhau, cũng như anh đến với em do duyên phận: "Hai chiếc kia có gặp gỡ bao giờ/ Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước/ Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược/ Lên thảm nhung, xuống cát bụi, cùng nhau/ Cùng bước, cùng mòn không kẻ thấp người cao/ Cùng chia sẻ sức người chà đạp/ Dẫu vinh nhục, không đi cùng người khác”. Dùng nghệ thuật ẩn dụ, nhân hoá, tác giả thổi linh hồn vào đôi dép để biến chúng thành những sinh thể có tình cảm, nghĩ suy như con người. Hai chiếc dép trước đó chưa hề "gặp gỡ", cũng chẳng yêu nhau nhưng như duyên kiếp tiền định, chúng trở thành một đôi khi có người sở hữu. Từ đó, đôi dép luôn bên nhau như bóng với hình.

Trong đoạn thơ, điệp từ "cùng" điệp tới 5 lần, chưa kể vài chỗ ẩn đi, từ "cùng" luôn kết hợp với các động từ: gánh vác, lên, xuống, bước, chia sẻ "dẫu vinh" hay "nhục", "Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia". Các ẩn dụ liên tiếp xuất hiện như: nẻo đường, thảm nhung, cát bụi, thấp cao nói về sự gắn bó sẻ chia tất cả vui buồn, sướng khổ. Đôi dép, vật vô tri còn biết bên nhau như thế, vợ chồng sống với nhau càng phải như và hơn thế. Vợ chồng là nghĩa tào khang, đắng cay cùng chia, ngọt bùi cùng hưởng, tuy hai mà một. Không dừng ở đó, bài thơ còn nêu lên giả định: “Nếu ngày nào "một chiếc dép mất đi/ Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng".

Vợ chồng cũng như vậy, nếu chẳng may một trong hai người thiệt phận, người còn lại có tái giá hay tục huyền với ai đó thì trong lòng vẫn là sự thiếu hụt không gì có thể bù đắp, vẫn thấy thương người cũ từ trong sâu thẳm trái tim: "Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi/ Mọi thay thế sẽ trở thành khập khiễng/ Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết/ Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu". Đoạn này tác giả dùng từ láy "khập khiễng" và trong đoạn dưới dùng “hụt hẫng”, “chênh vênh” thật tài tình vì nó khắc sâu sự trống vắng.

Đặc biệt từ “nghiêng” trong câu “Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía” thật chính xác, không chỉ nói đến sự xô lệch, mất cân bằng của cơ thể khi đi hai chiếc dép cũ - mới mỏng dày khác nhau, mà còn nói tới tình cảm của người còn lại cứ nhớ tiếc mãi người đã ra đi… Khổ thơ ấn tượng nữa trong bài là: “Đôi dép vô tri khăng khít song hành/ Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối/ Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội/ Lối đi nào cũng có mặt cả đôi”. Lối điệp cú pháp "chẳng... mà..." ở đây đã khắc sâu về sự tồn tại, gắn bó song hành của đôi dép. Lối lập luận theo phản đề trong bài thơ quả vô cùng độc đáo.

Bài thơ về đôi dép thực chất là bài thơ tình yêu ngợi ca tình nghĩa lứa đôi - vợ chồng bền chặt, thủy chung. Đó cũng là phẩm chất đáng quý trọng và ngợi ca của con người và dân tộc Việt Nam.

NGUYỄN THỊ THIỆN

Tin cùng chuyên mục

Duyên muộn

Duyên muộn

(PNTĐ) - Tin Xuân... sắp lấy chồng được bạn bè cô bàn tán rộn rã. Ai cũng mừng cho Xuân thoát ế, nhưng cũng băn khoăn liệu câu chuyện tình yêu đó có thật không... Ở tuổi này rồi, nếu lại bị thất tình thì tội Xuân lắm.
Chọn đúng nơi cho cha mẹ sống già

Chọn đúng nơi cho cha mẹ sống già

(PNTĐ) - Những ngày gần đây, tôi nghe nhiều người bàn tán, thậm chí bức xúc, khi thấy đâu đó xuất hiện xu hướng con cái, dù thành đạt, giỏi giang, lại đưa cha mẹ vào trại dưỡng lão. Không ít người xem đó là biểu hiện của sự bất hiếu, là bạc bẽo, là “có ăn học mà quên ơn dưỡng dục”. Nhưng với tôi, một người mẹ già từng trải, từng đứng lớp, từng nuôi con khôn lớn, tôi lại nghĩ khác: Con cái tiến bộ, hiểu biết, thì nên đưa bố mẹ vào trại dưỡng lão, nếu điều đó mang lại cuộc sống tốt hơn cho người già.
Bố mẹ, con và thần tượng

Bố mẹ, con và thần tượng

(PNTĐ) - Thời gian qua, với sự nở rộ của các chương trình giải trí quy tụ nhiều trai xinh, gái đẹp, sự xuất hiện của các ban nhạc, nhóm nhảy đã tác động nhiều tới giới trẻ. Nhiều bạn đã chọn cho mình thần tượng là các ca sĩ, diễn viên, nghệ sĩ... Tuy nhiên, nếu chỉ là sự hâm mộ đơn thuần thì không đáng nói. Có nhiều bạn trẻ còn trở nên cuồng thần tượng tới mức có thể bỏ hết công việc, sao nhãng cả người thân của mình chỉ tập trung dõi theo thần tượng.
Tâm Giao trò chuyện

Tâm Giao trò chuyện

(PNTĐ) - Chán cảnh... ở rể Sau khi kết hôn, em ở rể vì vợ chồng điều kiện kinh tế còn eo hẹp, chưa có điều kiện mua nhà riêng. Em cũng nghĩ rằng nhà nào cũng là nhà, dù bố mẹ vợ hay bố mẹ mình thì đều là bố mẹ. Tuy nhiên, sau một thời gian sống, em thấy rất bí bách. Lúc nào em cũng phải khép mình, sống nền nếp, nếu có muốn đi sớm về muộn, bù khú với bạn bè một chút cũng phải “ngó” mặt bố mẹ vợ. Chưa kể thi thoảng ông bà còn góp ý với em thế này, thế kia. Em thấy mình đúng là mất hết vị thế...           Bạn đọc nam (giấu tên).