Vì là cháu ông

Thái Thị Thu
Chia sẻ

(PNTĐ) - Từ ngày có cháu, những mơ ước, kỳ vọng của ông đã từ từ… chuyển dần sang cho cháu.

Năm lớp 4, cháu gái ông giành được giải Nhất môn cờ vua cấp trường. Chẳng là cấp huyện tổ chức thi giải cờ vua trong các học sinh tiểu học nên nhà trường huy động học sinh đăng ký thi sơ loại. Cả trường có 5 bạn thi đấu thì cháu ông thắng được 4 ván đấu loại trực tiếp nên đứng thứ Nhất. Chỉ có thế thôi mà khi nghe tin, ông đã vui hơn bắt được vàng. Tối hôm đó, ông thủ thỉ với bà: “Cháu mình vậy là có khiếu cờ vua bà ạ. Bà xem có khi bảo bố mẹ nó đầu tư, sau này cho theo chuyên nghiệp”. Bà nghe xong thì phá lên cười vì trí tưởng tượng của ông. Sau đó, khi thi cờ cấp huyện thì… cháu ông bị loại ngay từ vòng đầu. Rồi sau đó, cháu ông cũng chán, bỏ hẳn môn cờ vua. Song, đến tận bây giờ, ông vẫn rất tự hào và cho rằng cháu ông thực sự có năng khiếu chơi cờ, chỉ là tài năng hơi phí phạm do không được tập trung học hành bài bản. 

Năm lớp 6, cháu ông lại qua được vòng sơ loại để được cô giáo xếp vào đội tuyển Toán của trường. Thế là lòng ông cũng lại rạo rực. Rồi ông kể với bà: Tôi thấy, những đứa trẻ giỏi Toán đều có tố chất thông minh, sau này thể nào cũng thành công. Bà xem như Giáo sư Ngô Bảo Châu đấy, giờ nổi danh toàn thế giới với môn Toán. 

Vì là cháu ông - ảnh 1
Ảnh minh họa

Nhưng độ một tháng sau, thì mẹ cháu về thông báo: Vừa rồi, trường sàng lọc đội tuyển, cháu không qua được bài kiểm tra nên lại thôi học đội tuyển Toán rồi. Song, ông vẫn khăng khăng bảo: “Không sao, ai nên khôn mà chẳng dại đôi lần”.

Rồi mới đây, tự nhiên bà lại thấy ông bê về một cái đàn điện tử. Thì ra nghe cháu thủ thỉ là muốn học đàn, ông liền mua ngay đàn cho cháu luôn. Ông tin, cháu ông nhanh nhẹn, khéo léo nhất định sẽ đánh đàn giỏi. Tiếc là cháu mới học được một thời gian thì dừng vì không có đam mê âm nhạc. Mỗi lần ông nhắc cháu ngồi tập đàn thì cháu nước mắt ngắn dài. Cuối cùng, ông đành chịu thua vì nghe cô giáo nói, không nên ép trẻ học thứ trẻ không thích. 

Đến bây giờ, hành trình “cháu khám phá bản thân, ông ở ngoài cổ vũ” vẫn tiếp tục. Niềm tin và hy vọng của ông vào cháu vẫn luôn tràn đầy trong mọi trường hợp. Ông bảo, cháu ông giỏi giang và nhất định sẽ thành công ở một lĩnh vực nào đó, bởi vì, cháu là cháu của ông mà.

Ý kiến bạn đọc

Tin cùng chuyên mục

Giữ hồn truyền thống trong nhịp sống hiện đại

Giữ hồn truyền thống trong nhịp sống hiện đại

(PNTĐ) - Với hơn một nghìn làng có nghề, Thủ đô đang đứng trước yêu cầu vừa bảo tồn giá trị truyền thống, vừa đổi mới phương thức sản xuất để phát triển bền vững. Những nỗ lực trong quy hoạch, xây dựng thương hiệu, bảo vệ môi trường và phát triển con người đang từng bước tạo sinh khí mới cho các làng nghề Hà Nội.
Phụ nữ kiến tạo sức sống mới cho làng nghề

Phụ nữ kiến tạo sức sống mới cho làng nghề

(PNTĐ) - Trong tiến trình phát triển các làng nghề truyền thống của Hà Nội, phụ nữ ngày càng khẳng định vai trò chủ động và sáng tạo. Không chỉ gìn giữ những giá trị nghề cha ông để lại, họ còn mạnh dạn đổi mới tư duy sản xuất, tham gia quản lý, kinh doanh, xây dựng thương hiệu và kết nối thị trường. Chính sự năng động, linh hoạt và bền bỉ của phụ nữ đang góp phần kiến tạo sức sống mới cho làng nghề Hà Nội trong bối cảnh hội nhập và phát triển bền vững.
Quyết định cuối cùng

Quyết định cuối cùng

(PNTĐ) - Mai mở mắt khi những tia nắng rực rỡ lọt qua khe cửa, chiếu vào mắt cô. Mai cứ nghĩ mình chỉ vừa mới ngủ thôi, vậy mà khi hé mắt nhìn lên đồng hồ, cô giật mình vì đã 8 giờ sáng. Lâu lắm rồi, Mai mới có một giấc ngủ dài và yên bình như vậy.
Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

(PNTĐ) - Đã hơn một tháng nay, mẹ con Bình phải căng lều bạt ăn ngủ ngay trước sân ngôi nhà ba tầng của bà Thuận. Dù có đêm mưa tầm tã, gió lạnh thấu buốt nhưng người mẹ già vẫn kiên quyết không mở cửa cho con gái ruột và đứa cháu ngoại lên 8 tuổi vào nhà. Về phía Bình vẫn chịu khổ bám trụ để ngăn cản mẹ bán ngôi nhà bà đang sở hữu.