Cô giáo lớp em

Chia sẻ

Tháng 11 có ngày kỷ niệm hiến chương các nhà giáo để chúng ta cùng tri ân các thầy cô của mình. Khi đi tìm trong thơ Việt Nam hiện đại một bài thơ về thầy cô, tôi vẫn bị lôi cuốn trước Cô giáo lớp em của cố thi sĩ Nguyễn Xuân Sanh.

Sáng nào em đến lớp
Cũng thấy cô đến rồi
Đáp lời “Chào cô ạ!”
Cô mỉm cười thật tươi.

Cô dạy em tập viết
Gió đưa thoảng hương nhài
Nắng ghé vào cửa lớp
Xem chúng em học bài

Những lời cô giáo giảng
Ấm trang vở thơm tho
Yêu thương em ngắm mãi
Những điểm mười cô cho
      (Tiếng Việt 2, tập 1, NXB Giáo dục, 2002)
                                       Nguyễn Xuân Sanh

Cô giáo lớp em - ảnh 1

LỜI BÌNH:

Một bài thơ không mới nhưng thật thú vị. Bài thơ như một trang nhật ký ghi lại tuổi thơ của tất cả chúng ta. Có lẽ chính nhà thơ Nguyễn Xuân Sanh đã mang tâm thế đó khi đặt bút viết ba khổ thơ này. Cô giáo lớp em với những kỷ niệm nhỏ đã trở thành bài học cho rất nhiều thế hệ học trò. Thêm một lần nữa hãy cùng cảm tác phẩm này:

Sáng nào em đến lớp
Cũng thấy cô đến rồi
Đáp lời “Chào cô ạ!”
Cô mỉm cười thật tươi.

Bài thơ đặt điểm nhìn vào đôi mắt em học sinh nhỏ tuổi. Đi học sớm thế nhưng đã thấy cô ở lớp. Sự có mặt của cô mỗi sớm mai không chỉ nói lên sự chăm chỉ, cần mẫn của người giáo viên mà còn nói lên sự tin cậy. Với học sinh lớp bé, cô giáo là người tin cậy nhất, buồn nhất là khi cô đi vắng, cô bị ốm hay thay đổi giáo viên. Đáp lại tình cảm ấy, cô giáo không cần nói gì nhiều chỉ nở một nụ cười (Đáp lời “Chào cô ạ!”/ Cô mỉm cười thật tươi). Nụ cười đó thật đa nghĩa: vừa là sự vui vẻ, vừa thể hiện sự tinh nghịch của cô giáo trẻ vì đã quá rõ tính cách của từng bạn nhỏ. Thế rồi, vào giờ học:

Cô dạy em tập viết
Gió đưa thoảng hương nhài
Nắng ghé vào cửa lớp
Xem chúng em học bài

Cô giáo lớp em - ảnh 2

Những ngày đầu tiên tới lớp ,ai cũng bỡ ngỡ và chập chững. Ngồi tập viết theo cô hướng dẫn mà đầu óc còn để ý tới hương đưa, nắng rọi, thì đúng là tâm hồn trẻ con rồi. Vừa muốn giấu lại vừa muốn khoe những con chữ còn ngô nghê, nhìn đâu cũng thành bạn bè tinh nghịch. Tuổi thơ của những năm tháng đất nước còn khó khăn trường lớp đơn sơ nhưng giao hòa cùng thiên nhiên. Các em bé học chăm chỉ thế nên bao giờ các em cũng nhận được những điểm thưởng từ cô giáo. Điểm 10 luôn là niềm ao ước của tuổi học trò:

Những lời cô giáo giảng
Ấm trang vở thơm tho
Yêu thương em ngắm mãi
Những điểm mười cô cho.

Bài thơ kết ở đó, từ lời cô giáo giảng đến trang vở thơm, đến điểm 10 như một tác phẩm, một món quà, một niềm tự hào, một bông hoa mà cả cô và trò cùng được ngắm nghía: “Yêu thương em ngắm mãi/ Những điểm mười cô cho”. Điểm 10 như còn tươi mãi, thắm mãi trong tâm hồn ấu thơ.

Đọc lại bài thơ khi đã lớn, chúng ta nhận ra niềm vui của tuổi thơ hồn nhiên. Niềm vui ấy đến từ những người thày, người cô-những người đã nâng đỡ chúng ta từ khi còn hồn nhiên, non nớt. Có những bài học đã khép lại cùng những điểm 10 và kỷ niệm, lại có những điều mãi mãi ta vẫn chưa cảm nhận hết được ý nghĩa sâu xa của nó. Càng lớn thêm lại càng thấy quý giá. Đó là công ơn thầy cô, là niềm vinh dự và may mắn được làm học trò của các thầy cô trong những năm tháng tươi đẹp ấy.

VIỆT PHƯƠNG

Tin cùng chuyên mục

Giữ hồn truyền thống trong nhịp sống hiện đại

Giữ hồn truyền thống trong nhịp sống hiện đại

(PNTĐ) - Với hơn một nghìn làng có nghề, Thủ đô đang đứng trước yêu cầu vừa bảo tồn giá trị truyền thống, vừa đổi mới phương thức sản xuất để phát triển bền vững. Những nỗ lực trong quy hoạch, xây dựng thương hiệu, bảo vệ môi trường và phát triển con người đang từng bước tạo sinh khí mới cho các làng nghề Hà Nội.
Phụ nữ kiến tạo sức sống mới cho làng nghề

Phụ nữ kiến tạo sức sống mới cho làng nghề

(PNTĐ) - Trong tiến trình phát triển các làng nghề truyền thống của Hà Nội, phụ nữ ngày càng khẳng định vai trò chủ động và sáng tạo. Không chỉ gìn giữ những giá trị nghề cha ông để lại, họ còn mạnh dạn đổi mới tư duy sản xuất, tham gia quản lý, kinh doanh, xây dựng thương hiệu và kết nối thị trường. Chính sự năng động, linh hoạt và bền bỉ của phụ nữ đang góp phần kiến tạo sức sống mới cho làng nghề Hà Nội trong bối cảnh hội nhập và phát triển bền vững.
Quyết định cuối cùng

Quyết định cuối cùng

(PNTĐ) - Mai mở mắt khi những tia nắng rực rỡ lọt qua khe cửa, chiếu vào mắt cô. Mai cứ nghĩ mình chỉ vừa mới ngủ thôi, vậy mà khi hé mắt nhìn lên đồng hồ, cô giật mình vì đã 8 giờ sáng. Lâu lắm rồi, Mai mới có một giấc ngủ dài và yên bình như vậy.
Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

(PNTĐ) - Đã hơn một tháng nay, mẹ con Bình phải căng lều bạt ăn ngủ ngay trước sân ngôi nhà ba tầng của bà Thuận. Dù có đêm mưa tầm tã, gió lạnh thấu buốt nhưng người mẹ già vẫn kiên quyết không mở cửa cho con gái ruột và đứa cháu ngoại lên 8 tuổi vào nhà. Về phía Bình vẫn chịu khổ bám trụ để ngăn cản mẹ bán ngôi nhà bà đang sở hữu.