Gửi mẹ

Bùi Việt Phương
Chia sẻ

(PNTĐ) -

Tha thứ cho con, mẹ

Con đã quên lời mẹ ân cần

Con nhầm tưởng mình đã biết dại khôn

Con nhầm tưởng mình không là đứa trẻ

Trăm năm thèm tiếng vỗ về

 Mẹ đừng im lặng thế

Mẹ đừng xa xót thế

Sao mẹ không mắng con

Con đã đánh mất quyền được làm đứa trẻ

Quyền được sợ chiếc roi tre mẹ giắt ở mái nhà

 Con nào có gì sau năm tháng đi xa

Chỉ đôi tay đã bầm nhiều vết cứa

Chỉ đôi mắt dửng dưng tàn tro bếp lửa

Tiếng thở dài trong mỗi bước chân qua

 Con không giàu hơn sau năm tháng xa nhà

Nước mắt cũng nghèo đi

Niềm tin cũng nghèo đi

Và hạnh phúc là cánh diều ảo ảnh

 Mẹ ơi, con thèm được khóc

Thèm được mẹ dỗ dành

Mẹ cầm lấy chiếc roi tre đi mẹ

May ra con còn nước mắt

Con chưa lớn đó chính là sự thật

 Tha thứ cho con, mẹ

Con đã mang trái tim mẹ trong lồng ngực con đi

Và thương tổn

Con biết làm gì bây giờ

Khi máu chảy đã lạnh lùng sắc đỏ

 Mẹ đừng im lặng thế

Mẹ đừng xa xót thế

Mẹ cầm lấy chiếc roi tre đi mẹ...

                                            (11-3-1998)

                              Bình Nguyên Trang

Gửi mẹ - ảnh 1
Minh họa sưu tầm

LỜI BÌNH

Tháng Ba về, chúng ta nhớ đến ngày tôn vinh những người phụ nữ trên thế giới này (8/3). Trong đó, người mẹ vẫn làm ta xúc động nhất, chỉ cần nghĩ đến mẹ thôi đã thấy lòng bình yên đến lạ: “Con nhầm tưởng mình không là đứa trẻ/ Trăm năm thèm tiếng vỗ về”. Hai câu thơ ấy của nhà thơ Bình Nguyên Trang đưa chúng ta trở lại với tuổi thơ, với mái nhà yên ấm và bản ngã của mình.

Được khởi phát từ cái tứ là ước mơ được thơ bé lại, bài thơ Gửi mẹ đưa người đọc đi từ thú vị này đến thấm thía khác. Bài khá dài nhưng mạch mạc và nhiều triết lý, nhiều hình ảnh lạ hóa:

Sao mẹ không mắng con

Con đã đánh mất quyền được làm đứa trẻ

Quyền được sợ chiếc roi tre mẹ giắt ở mái nhà

Hóa ra, những điều tưởng như đã quá quen mà vẫn xa lạ. Hóa ra, nỗi sợ lớn nhất là lúc ta không còn được bé nhỏ, được mẹ dăn dạy để rồi thảng thốt về chính hình bóng xưa của mình. Nỗi ám ảnh này đã từng phảng phất trong thơ Nguyễn Khoa Điềm: “Tôi hoảng sợ ngày bàn tay mẹ mỏi/ Mình vẫn còn một thứ quả non xanh” (Mẹ và quả). Có điều, ở Bình Nguyên Trang, ngay cả sự va vấp, sự mất mát một người cũng đâu phải là vô tận. Khi dám nhìn thẳng vào nước mắt, vào niềm tin để nói như thế ta sẽ thấy lòng thanh thản.

Nước mắt cũng nghèo đi

Niềm tin cũng nghèo đi

Và hạnh phúc là cánh diều ảo ảnh

Từ cánh diều ảo ảnh bay trên bầu trời kí ức ấy, nhà thơ nhận ra một điều sâu sắc mà chỉ khi đứng trước mẹ mới gọi ra được thành câu thơ: “Con chưa lớn đó chính là sự thật”. Thế nên, ở độ tuổi này chúng ta chỉ ước lại được thấy mẹ “cầm lấy chiếc roi tre” để mà “May ra con còn nước mắt”.

Cái giá quá đắt mà thời gian đã lấy của mỗi người là gì nhỉ? Là tuổi trẻ, là nhan sắc, hay là sự hồn nhiên? Không, với nữ thi sĩ Bình Nguyên Trang điều quan trọng nhất ấy là được rung động trở lại sau bao va vấp khiến lòng ta vô cảm:

Tha thứ cho con, mẹ

Con đã mang trái tim mẹ trong lồng ngực con đi

Và thương tổn

Con biết làm gì bây giờ

Khi máu chảy đã lạnh lùng sắc đỏ.

Để máu đập trong tim con ấm áp trở lại, nhà thơ chỉ có một ước ao:

Mẹ đừng im lặng thế

Mẹ đừng xa xót thế

Mẹ cầm lấy chiếc roi tre đi mẹ...

Hình như chiếc roi ấy chính là chiếc đũa thần mà con mong những nhiệm màu từ mẹ… Cảm ơn những người mẹ đã đem đến những điều tốt đẹp của thế giới này để tâm hồn chúng ta thêm rung động trước những ngày tháng Ba…

Ý kiến bạn đọc

Tin cùng chuyên mục

Giữ hồn truyền thống trong nhịp sống hiện đại

Giữ hồn truyền thống trong nhịp sống hiện đại

(PNTĐ) - Với hơn một nghìn làng có nghề, Thủ đô đang đứng trước yêu cầu vừa bảo tồn giá trị truyền thống, vừa đổi mới phương thức sản xuất để phát triển bền vững. Những nỗ lực trong quy hoạch, xây dựng thương hiệu, bảo vệ môi trường và phát triển con người đang từng bước tạo sinh khí mới cho các làng nghề Hà Nội.
Phụ nữ kiến tạo sức sống mới cho làng nghề

Phụ nữ kiến tạo sức sống mới cho làng nghề

(PNTĐ) - Trong tiến trình phát triển các làng nghề truyền thống của Hà Nội, phụ nữ ngày càng khẳng định vai trò chủ động và sáng tạo. Không chỉ gìn giữ những giá trị nghề cha ông để lại, họ còn mạnh dạn đổi mới tư duy sản xuất, tham gia quản lý, kinh doanh, xây dựng thương hiệu và kết nối thị trường. Chính sự năng động, linh hoạt và bền bỉ của phụ nữ đang góp phần kiến tạo sức sống mới cho làng nghề Hà Nội trong bối cảnh hội nhập và phát triển bền vững.
Quyết định cuối cùng

Quyết định cuối cùng

(PNTĐ) - Mai mở mắt khi những tia nắng rực rỡ lọt qua khe cửa, chiếu vào mắt cô. Mai cứ nghĩ mình chỉ vừa mới ngủ thôi, vậy mà khi hé mắt nhìn lên đồng hồ, cô giật mình vì đã 8 giờ sáng. Lâu lắm rồi, Mai mới có một giấc ngủ dài và yên bình như vậy.
Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

Lo mất đất không cho mẹ... tái giá

(PNTĐ) - Đã hơn một tháng nay, mẹ con Bình phải căng lều bạt ăn ngủ ngay trước sân ngôi nhà ba tầng của bà Thuận. Dù có đêm mưa tầm tã, gió lạnh thấu buốt nhưng người mẹ già vẫn kiên quyết không mở cửa cho con gái ruột và đứa cháu ngoại lên 8 tuổi vào nhà. Về phía Bình vẫn chịu khổ bám trụ để ngăn cản mẹ bán ngôi nhà bà đang sở hữu.