Khoảng cách giữa lời

Chia sẻ

Biết làm sao! Chúng ta quá nhiều lời
Ngay ở chỗ lẽ ra cần nói ngắn!

Bao lần em lẳng lặng
Đủ khiến tôi bàng hoàng!

Khi phần nói lấn hết phần được sống
Lấn hết mọi điều tiềm ẩn giữa câu
Thì vạn câu thơ cũng thành rẻ rúng
Liệu còn gì vang vọng nữa trong nhau?...
                                                                BẰNG VIỆT
  1983 (Tác phẩm chọn lọc, NXB Hội Nhà văn, 2010)

Minh họa sưu tầmMinh họa sưu tầm

Tình yêu qua đi, chỉ để lại cho mỗi chúng ta những suy cảm lặng lẽ. Những gì cần nói thì cũng đã nói, những gì dẫu chẳng muốn nghe cũng đã phải nghe. Chỉ còn một khoảng lặng, không lời đóng băng, câm nín mà thật nhiều ý tứ được gợi mở.

Khi ta yêu chính là lúc ta đang nông nổi nhất, vội vàng và dễ sai lầm nhất. Rồi cũng từ đó, những giận hờn, trách móc cứ thế mà sinh ra, để rồi ai cũng thành người có lỗi. Một trong những sai lầm ấy thường là: Nói ra quá nhiều, nói cả những điều đáng ra không bao giờ được nói lời nói. Bởi khi giận, người ta có thể thốt ra cả những lời đối lập với trái tim mình. Nhà thơ Bằng Việt ví đó như một bước ngoặt của tình yêu:

Biết làm sao! Chúng ta quá nhiều lời
Ngay ở chỗ lẽ ra cần nói ngắn!

Hai câu thơ như một phân cảnh của một bộ phim tâm lý, tình cảm. Chẳng biết họ đã nói với nhau những gì? Oán trách, giận hờn để được chia sẻ hay lời chia tay? Nhưng chỉ cần như thế, người đọc đã đủ cảm nhận một kịch tính “lẽ ra cần nói ngắn”. “Nói ngắn” tức là dứt khoát lắm, lạnh lùng và cương quyết lắm. Rồi nhân vật trữ tình còn bộc bạch tiếp một cá tính của cô gái ấy là im lặng. Im lặng chính là một phán quyết đáng sợ nhất trong tình yêu: “Bao lần em lẳng lặng/ Đủ khiến tôi bàng hoàng!”. Cô gái cứ lẳng lặng làm việc gì đó, kệ anh chàng này muốn nói gì, muốn nghĩ gì? Cô gái cứ lẳng lặng sống, mặc cho ai hiểu lầm hay trách cứ mình. Để rồi, sự “bàng hoàng” ấy còn là chân lý mà anh chàng đã hiểu ra, đã thấu tỏ. Bàng hoàng nhận ra lỗi lầm của mình, sự nông nổi của mình. Sau tất cả va vấp ấy, người đang yêu mới có được một một triết lý cho riêng mình:

Khi phần nói lấn hết phần được sống
Lấn hết mọi điều tiềm ẩn giữa câu
Thì vạn câu thơ cũng thành rẻ rúng
Liệu còn gì vang vọng nữa trong nhau?...

Ở đây không phải mối tương quan giữa sống và chết, sống và nghĩ mà lại là sống và… nói. Phần lời đã lấn hết phần sống, tức là lấn át sự tự nhiên, tự thân của tình yêu. Đáng ra, cả hai phải im lặng để nhường chỗ cho cảm xúc, lý trí phải nhường lời cho con tim. Là một người tinh tế và sâu sắc, nhà thơ chỉ ra một sự thật, một bài học kinh nghiệm mà cả đến những ai đã từng yêu cũng phải giật mình: “Lấn hết mọi điều tiềm ẩn giữa câu”. Lời tiềm ẩn ấy chính là: nói thế mà không phải thế, nói vậy mà không phải vậy. Nếu như lắng nghe bằng tiếng lòng, trong lời lẽ tưởng như lạnh lùng ấy của cô gái, biết đâu ta sẽ nhận ra có một tình yêu tiềm ẩn giữa hai câu nói. Và sự tiếc nuối ấy ngân mãi, buồn và đẹp như một câu hỏi: “Liệu còn gì vang vọng nữa trong nhau?...”.

Còn chút gì vang vọng sau tất cả? Câu hỏi đó thật khó trả lời, đầy bất an nhưng đâu phải đã hết hy vọng. Khi chúng ta sống quá ồn ào, lại tiếc nuối vì thiếu những khoảng lặng, khi đã quá hiểu nhau, lại mong có một sự mông lung, mơ hồ nào đó. Cứ thế, một người đang yêu chìm đắm trong mong mỏi và chờ đợi điều gì đó thật kì diệu, thật bất ngờ giữa hai người.

Câu chuyện tình yêu trong bài “Khoảng cách giữa lời” của thi sĩ Bằng Việt là một bài học vô giá cho tình yêu, giúp chúng ta trân trọng những khoảnh khắc quý giá bên nhau trong cuộc đời này.

MAI PHƯƠNG

Tin cùng chuyên mục

Trẻ bỏ nhà đi: Cả nhà cần học kỹ năng ứng xử

Trẻ bỏ nhà đi: Cả nhà cần học kỹ năng ứng xử

(PNTĐ) - Không khó để bắt gặp trên các phương tiện truyền thông nhiều trường hợp trẻ bỏ nhà đi, với nhiều lý do như: Mâu thuẫn với bố mẹ, bị bạn bè, các đối tượng xấu dụ dỗ, lôi kéo hay là để trốn tránh một sự kỳ thị nào đó… Tuy nhiên, dù là lý do nào, thì việc trẻ tự ý bỏ nhà đi cũng mang lại hậu quả không hề nhỏ đối với các gia đình. Đây cũng là một bài học trong việc xây dựng mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái…
Nam giới có cần tiêm vắc-xin HPV không?

Nam giới có cần tiêm vắc-xin HPV không?

(PNTĐ) - Không riêng phái nữ, việc tiêm HPV cho nam giới cũng rất cần thiết và quan trọng trong phòng ngừa các bệnh ung thư sinh dục phổ biến hiện nay, đặc biệt là ung thư hầu họng, hậu môn, dương vật… Nam giới nên tiêm phòng HPV từ năm 9-26 tuổi càng sớm càng tốt để đảm bảo miễn dịch cao, nhất là khi chưa quan hệ tình dục.
“Chạy trốn” con

“Chạy trốn” con

(PNTĐ) -Người ta hay nói rằng con cái có thể là cái duyên, cũng có thể là “cái nợ” của cha mẹ. Nếu cha mẹ và con cái có duyên tiền kiếp, thì đứa con sau này tìm đến cha mẹ, mang lại vẻ vang cho gia đình, báo đáp công lao cha mẹ, chăm sóc, phụng dưỡng cha mẹ rất tốt.
Nước hoa vùng kín: Lợi bất cập hại

Nước hoa vùng kín: Lợi bất cập hại

(PNTĐ) - Sinh con xong, cơ thể nàng “phì nhiêu” hơn. Nàng vốn không sợ xấu, nên cứ ăn uống thật nhiều, đầy đủ dinh dưỡng để có sữa cho con bú. Cân nặng của nàng tăng vù vù, má phính ra, bụng không đeo đai nên cũng xổ, vết rạn cứ thế chảy xệ, bắp tay bắp chân tròn lẳn. Đến lúc con đi học mẫu giáo, nàng có nhiều thời gian hơn, mới ra cạnh gương soi lại mình.