Ấu thơ trong tôi:

Bày tay thô ráp của mẹ

Đêm muộn, đứa con gái nhỏ nũng nịu áp má lên bàn tay mẹ nói: “Bàn tay mẹ thật mịn và thơm, mẹ xoa lưng cho con ngủ nhé”. Xoa nhẹ lên lưng con trẻ, lòng lại bồi hồi với tuổi thơ một thời cũng thích được mẹ xoa lưng để ngủ mỗi đêm.

(Ảnh: minh họa).

Mẹ ngày đó tảo tần sớm hôm bươn chải, chưa một lần sắm cho mình mỹ phẩm để chăm sóc da dẻ nên bàn tay lúc nào cũng chai sần, nứt nẻ. Cuộc sống vất vả, mỹ phẩm là thứ quá xa xỉ và không cần thiết đối với mẹ. Cha đi công tác xa nhà, một mình mẹ quán xuyến việc gia đình, chăm sóc cha mẹ chồng già yếu, nuôi dạy con nhỏ. Mẹ làm đủ việc, tay thoăn thoắt hết việc này đến việc khác từ sáng sớm đến tối mịt. Những đêm được mẹ ru ngủ, con cảm nhận rõ được sự thô ráp trên bàn tay đang chầm chậm lướt nhẹ xoa trên lưng. Thỉnh thoảng, con ngây thơ nói “vì tay mẹ thô ráp nên mẹ không cần để móng tay để gãi lưng cho con. Cứ thế, bàn tay thô ráp ấy xoa dịu những cơn ngứa, thậm chí còn có khả năng diệu kỳ khiến cho giấc ngủ của con kéo đến nhanh hơn.

Mùa đông, da tay nứt nẻ nhiều, mẹ sợ những vết nứt đó sẽ khiến làn da non mẫn cảm của con bị đau nên đã chế một chiếc tất mỏng thành một chiếc bao tay. Mẹ luồn chiếc bao tay tự chế đó vào rồi mới xoa lưng cho con. Thỉnh thoảng lưng không còn ngứa, con ôm bàn tay mẹ mân mê, lần đếm từng nốt chai sần trên đó như một trò chơi của riêng mình. Những câu hỏi vì sao lại có những vết chai đó được mẹ khéo léo biến thành những câu chuyện kể ngộ nghĩnh.

Giấc ngủ tuổi thơ trở nên êm đềm hơn nhờ bàn tay thô ráp của mẹ mỗi đêm xoa nhẹ nhàng trên lưng, cùng những lời ru, câu chuyện kể. Cuộc sống dẫu gian khó, khổ cực thế nào, mẹ vẫn giữ cho con giấc ngủ bình yên trọn vẹn. Đi qua những tháng ngày thơ ấu ấy, khi trưởng thành rồi làm mẹ con mới thấm thía tình mẫu tử mẹ dành cho con bao la như thế nào. Thỉnh thoảng về thăm mẹ, bàn tay thô ráp của mẹ giờ đây già hóa hơn bởi tuổi tác. Cầm tay mẹ, nhẹ nhàng hôn lên đó để được cảm nhận hơi ấm, sự dịu ngọt của tình mẹ lan tỏa đến lạ. Với mỗi đứa con, dù đi qua những năm tháng của cuộc đời rồi vẫn luôn muốn quay về nằm gọn trong lòng mẹ, được cảm nhận bàn tay mẹ xoa dịu những nhọc nhằn, lo toan của cuộc sống.

Vân Khánh

Bạn đang đọc bài viết Bày tay thô ráp của mẹ tại chuyên mục Hôn nhân - Gia đình của Báo phụ nữ thủ đô. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng liên hệ SĐT: 0243.9421865 hoặc gửi về hòm thư baophunuthudo@gmail.com