Nhớ về những dịp Tết Trung thu của miền ấu thơ

NGUYỄN THỊ HẢI (Đại Học Văn Hóa)
Chia sẻ

(PNTĐ) - Những ngày còn thơ bé sống ở làng quê, hễ cứ chuẩn bị tới Tết Trung thu là không chỉ riêng tôi mà hầu như tất cả bọn trẻ con trong xóm đều háo hức mong chờ cho đêm Trung thu tới thật nhanh, để cả bọn được rước đèn và phá cỗ dưới trăng thỏa thích.

Không như Tết Trung thu của thời nay, khi mà kinh tế khá giả thì nhà nào cũng có thể mua sắm cho con cái vài ba hộp bánh, mấy loại đồ chơi hiện đại đa sắc màu chạy bằng pin..., trung thu của tuổi thơ tôi nghèo khó sống ở làng quê, chỉ ao ước được vài món đồ chơi dân dã nhất cũng còn khó. Thậm chí là chiếc lồng đèn để đi rước cùng bạn bè vào đêm chính hội, nhiều năm tôi cũng đâu được bố mẹ mua cho, bởi đơn giản là nhà quá nghèo, đến cái ăn cái mặc của mấy anh chị em chúng tôi nhiều khi còn thiếu sau hụt trước. Bố mẹ thương chúng tôi thua thiệt so với lũ trẻ của các hộ gia đình khác nhưng cũng chẳng biết làm sao. Những lúc bùi ngùi như vậy, mẹ thường ngoảnh mặt đi và gạt nước mắt... Bố thì cũng chỉ biết động viên mấy anh chị em chúng tôi và hứa mai này nhà mình kinh tế khá lên thì bố mẹ sẽ tổ chức cho các con mâm cỗ Tết Trung thu thịnh soạn, tươm tất bằng nhà người ta...

Nhớ về những dịp Tết Trung thu của miền ấu thơ - ảnh 1
Ảnh minh họa

Biết thân phận gia đình mình nghèo, khốn khó như vậy nên chẳng bao giờ mấy anh chị em chúng tôi đòi hỏi cái gì để làm bố mẹ phải buồn, phải nghĩ suy. Tôi còn nhớ, khi những dịp Tết Trung thu còn khoảng vài tuần lễ nữa là tới, thấy một vài đứa bạn cùng trang lứa được bố mẹ mua cho lồng đèn, đèn kéo quân, trống ếch... lúc đó trong tôi rất thèm muốn được sở hữu những món đồ chơi như thế nhưng chỉ biết ngậm ngùi ước trong lòng. Đến khi “thèm” và thích các món đồ chơi đó quá nên tôi hỏi mượn các món đồ chơi của bạn để mày mò nghiên cứu tự làm.

Và chiếc lồng đèn ông sao năm cánh là bước tiến “đột phá” tôi đã làm được, dẫu không thể đẹp như lồng đèn mua ở cửa hàng, ở chợ nhưng cũng khá giống, đẹp lạ... Những năm tôi vào cấp 2 trường làng, dịp cận trung thu, ngoài thời gian phải tới trường học ra thì những lúc rảnh rỗi tôi thường chúi đầu vào làm lồng đèn cho các em, cho tôi, và cho những bạn hàng xóm nghèo. Các buổi tổ chức làm lồng đèn như thế luôn vui nhộn. Bọn chúng tôi phân công mỗi đứa một việc, đứa thì chẻ tre vót khung nan lồng đèn; đứa lo giấy màu để dán; trong khi những đứa khéo tay thì đảm nhiệm khâu lắp ráp, hoàn chỉnh các công việc trang trí... Một dịp Trung thu bọn chúng tôi phải hoàn thành cả chục chiếc lồng đèn, bởi mỗi đứa đều muốn sở hữu riêng một chiếc, không đứa nào chịu chơi chung với nhau.   

Nhớ về những dịp Tết Trung thu của miền ấu thơ - ảnh 2
Ảnh minh họa

Luôn hài lòng và thích thú với những chiếc lồng đèn tự làm, hay vài món đồ chơi khác như: Chong chóng, con quay, đèn kéo quân, mặt nạ..., nhưng niềm mong ngóng và thích thú lớn hơn cả của bọn chúng tôi là được ăn nhiều bánh, hoa quả trong đêm rằm phá cỗ. Thế nhưng, như đã nói, nhà tôi nghèo nên Trung thu nào mẹ cũng chỉ có thể sửa soạn được một mâm cỗ Tết với những quả bưởi, quả na, mít, ổi, nhãn... hái trong vườn, chứ bánh dẻo bánh nướng hiếm năm mới có. Bánh dẻo bánh nướng được coi là món “chủ đạo” của mâm cỗ Tết Trung thu, nhưng nó lại là món ăn xa xỉ đối với nhiều đứa trẻ quê nghèo như tôi.

Thực ra thì năm nào Tết Trung thu trong xã cũng vận động quyên góp tiền của những gia đình khá giả, các mạnh thường quân, để mua một số bánh nướng bánh dẻo, sau đó cắt làm nhiều phần để chia, phát cho các em nhỏ trong địa phương. Kinh phí ít, vì thế số lượng bánh có hạn, vì vậy mỗi gia đình nghèo có khi chỉ nhận được vài phần bánh dẻo, bánh nướng nho nhỏ, mà do tôi là con cả, vì thế những phần bánh gia đình nhận được tôi đều phải nhường cho các em, chứ hầu như là không được ăn, hoặc chỉ khi nào các em thương tình bẻ cho một chút để nếm mà thôi!

Nhớ về những dịp Tết Trung thu của miền ấu thơ - ảnh 3
Ảnh minh họa

Bây giờ, khi không chỉ trẻ em thành phố, mà trẻ nông thôn thời nay cũng không còn cái cảm giác ngóng đợi và thèm món bánh nướng bánh dẻo như bọn nhỏ chúng tôi khi xưa nữa, bởi điều kiện kinh tế bây giờ đều khá hơn trước. Hơn thế bánh Trung thu được bày bán ở khắp nơi, bán mua tiện lợi, và giá thành thì cũng không đến nỗi đắt đỏ cho lắm, ngoại trừ vài loại bánh… cao cấp, bánh nhập ngoại. 

Nhớ về Trung thu của ngày xưa, trong tôi luôn chất chứa bao nỗi nghẹn ngào khi nhớ về công cha nghĩa mẹ lớn lao, bởi cả một đời gian lao vất vả, và trải qua đói nghèo, thiếu thốn nay khi mà các con dần trưởng thành, cuộc sống tạm đủ đầy để có thể báo đáp, vậy mà chưa kịp hưởng thụ thì bố mẹ tôi đã vội ra đi và thành thiên cổ mất rồi…

Ý kiến bạn đọc

Tin cùng chuyên mục

Thuốc lá thế hệ mới có... vô hại?

Thuốc lá thế hệ mới có... vô hại?

(PNTĐ) - Hiện nay, trên thị trường ngoài thuốc lá truyền thống đang tồn tại hai loại thuốc lá thế hệ mới. Đó là thuốc lá điện tử và thuốc lá nung nóng. Hai loại thuốc mới này đang được quảng bá là ít gây độc hại, thậm chí không độc hại. Vậy bản chất thuốc lá thế hệ mới là gì? Có độc hại hay không?
Thay đổi suy nghĩ và sống khác đi!

Thay đổi suy nghĩ và sống khác đi!

(PNTĐ) - …Em sợ quá, nhiều lần thức dậy ban đêm, em đã đứng trước cửa phòng vợ, nhìn cô ấy ngủ ngon lành, em đã định “ra tay”, rồi em lại không làm được. Đêm qua, nằm mãi không ngủ được, suy nghĩ linh tinh, em đã định vào phòng vợ, chốt cửa, đổ xăng rồi châm lửa đốt cả hai người để em được giải thoát, em khổ quá rồi. Đây là những lời chia sẻ đầu tiên của một thầy giáo dạy thể dục khi đến văn phòng tư vấn tâm lý hôn nhân – gia đình, sau khi lặn lội đi xe máy hơn 100km về Hà Nội.
Vợ chồng “bén tiếng, quen hơi”

Vợ chồng “bén tiếng, quen hơi”

(PNTĐ) - Hân nhắm tịt mắt, đến thở cũng nín lại, cái đầu nhỏ hết quay bên trái lại lắc bên phải, cố tìm cách né tránh cử chỉ kề môi, áp má của chồng. Người ta cứ nói vợ chồng là “bén tiếng, quen hơi” với nhau, mà sao càng nghĩ Hân càng thấy không thể quen được “hơi” của chồng, chưa nói là bị ám ảnh.
“Sảy cha còn chú”

“Sảy cha còn chú”

(PNTĐ) -Bố mẹ Thu qua đời trong một tai nạn giao thông khi Thu mới lên 10 tuổi, còn em gái Thu lên 3. Nói về ngày đó, Thu chẳng còn nhớ được nhiều. Cô chỉ biết sau đó hai chị em được đưa về nhà chú, em ruột của bố Thu. “Sảy cha còn chú”, mọi người thường bảo chị em Thu may mắn vì còn có chú để nương tựa.