Tiếng mùa xuân
(PNTĐ) - Nhà thơ Lâm Nguyễn - tên khai sinh là Nguyễn Thị Thanh Lâm (1959 – Hà Nội) tuy bước vào địa hạt văn chương chưa lâu nhưng qua hai tập thơ cùng xuất bản năm 2022 là “Bài ca Trường Sơn” và “Về chốn bình yên”, nữ sĩ đã chiếm được nhiều cảm tình và mến mộ của mọi người.
Mặt trời hồng vừa tỉnh giấc chiêm bao
Gieo hạt nắng gọi nàng xuân thức sớm
Xuân bưởi xuân hồng xuân mộc miên đỏ thắm
Xuân của đất trời bừng tỉnh giấc xôn xao
Có tiếng gì rất lạ ở trên cao
Tiếng cánh én khẽ chạm vào mây trắng
Có tiếng gì khẽ khàng trong khoảng lặng
Tiếng chồi non cựa mình đón mát rượi mưa xuân
Có tiếng gì xôn xao giữa cánh đồng
Tiếng lúa non reo vui hứa hẹn mùa trĩu hạt
Đôi chim yêu nhau véo von say sưa hát
Giữa đại ngàn trong vắt tiếng mùa xuân
Lâm Nguyễn

Bình thơ:
Đọc thơ chị, tôi có ấn tượng sâu sắc với bài “Tiếng mùa xuân” được sáng tác đầu năm 2024, nhân chuyến cùng người thân thăm Vườn Quốc gia Ba Vì. Qua bức tranh mùa xuân ngôn từ đẹp đẽ, tác giả thể hiện tình yêu tha thiết với cuộc đời và cảnh vật quê hương đất nước.
Thi tứ, nhan đề của bài hấp dẫn người đọc. Mùa xuân là mùa khởi đầu, nhiều người cho là đẹp nhất trong năm, mùa của tuổi trẻ, tình yêu và khát vọng.“Tiếng mùa xuân” là cách diễn đạt giàu hình tượng gợi tả âm thanh, nhịp điệu, cảm giác tươi mới, sức sống tràn đầy của cảnh vật; đồng thời cũng là tiếng nói của tâm hồn con người hòa quyện với sự chuyển mình của đất trời vào xuân. Với 12 câu thể thơ tự do nhưng không quá phóng túng, những câu thơ độ dài từ 7- 10 âm tiết, tác giả vẽ nên bức tranh mùa xuân nơi núi rừng thật đẹp. Mở đầu là những hình ảnh: “Mặt trời hồng vừa tỉnh giấc chiêm bao/ Gieo hạt nắng gọi nàng xuân thức sớm/ Xuân bưởi xuân hồng xuân mộc miên đỏ thắm/ Xuân của đất trời bừng tỉnh giấc xôn xao”. Cái nhìn tươi trẻ, tâm trạng hứng khởi khiến cảnh vật mùa xuân Ba Vì hiện lên tuyệt đẹp. Ba Vì tên gọi xưa là Tản Viên sơn theo thi hào Nguyễn Trãi là ngọn núi Tổ linh thiêng hội tụ linh khí của nước Nam ta. Tính từ “xôn xao” ở đây gợi tả những âm thanh rộn lên từ nhiều phía xen lẫn. Mùa xuân được tác giả nhân hóa như một người đẹp ngủ suốt mùa đông u ám. Giờ đây, nàng thức dậy trong một không gian thoáng đãng và đầy hương sắc: Mùi thơm của hương hoa, màu hồng của mặt trời, sắc vàng của nắng mới, trắng tinh khôi của hoa bưởi, đỏ thắm của hoa gạo - còn có tên gọi khác là mộc miên. Tất cả làm nên bức tranh xuân thật hài hoà, rực rỡ, đầy sức sống.
Không chỉ đẹp về màu sắc và hương vị, cảnh vật nơi đây còn rất sống động bởi những âm thanh, chuyển động được nhà thơ quan sát, cảm nhận tinh tế: “Có tiếng gì rất lạ ở trên cao/ Tiếng cánh én khẽ chạm vào mây trắng/ Có tiếng gì khẽ khàng trong khoảng lặng/ Tiếng chồi non cựa mình đón mát rượi mưa xuân”. Trí tưởng tượng phong phú và sự bén nhạy của thính giác khiến người viết nhận ra những âm thanh nhẹ và khẽ cả trên cao và dưới thấp thật đăng đối, hài hòa: Tiếng cánh én khẽ chạm vào mây, tiếng chồi non cựa mình đón mát rượi mưa xuân... Cảnh đẹp vẻ hoang sơ, an bình tĩnh lặng đến lạ kỳ nhưng tất cả cựa mình và chuyển động hướng tới sự sống tươi mới nhiều hứa hẹn.
Bức tranh cảnh vật tiếp tục được mở rộng chiều kích về không gian và biên độ âm thanh: “Có tiếng gì xôn xao giữa cánh đồng/ Tiếng lúa non reo vui hứa hẹn mùa trĩu hạt/ Đôi chim yêu nhau véo von say sưa hát/ Giữa đại ngàn trong vắt tiếng mùa xuân”. Một lần nữa tính từ “xôn xao” được láy lại cùng với nghệ thuật đảo từ đắt giá: Tiếng lúa non reo vui cộng hưởng cùng tiếng đôi chim yêu nhau “véo von say sưa hát” như một bản hòa ca bất tận của mùa xuân.
Qua bức tranh thiên nhiên tươi mới, vạn vật chan hòa trong niềm vui và hạnh phúc, tác giả muốn truyền đến bạn đọc năng lượng sống tích cực. Không yêu cuộc đời nồng nhiệt, không yêu thiên nhiên say đắm, người thơ không thể sáng tạo được thi phẩm “Tiếng mùa xuân” hấp dẫn đến như thế.












